Cũng may những tiên nhân giáng lâm không mấy cường đại, cùng lắm chỉ là Thiên Tiên, mà thường là sinh sống trên Tiên giới không được như ý, nhân cơ hội này xuống thế gian làm mưa làm gió.
Đối phó với những tiên nhân này, thực lực của Tổ Đình dư xài.
Đột nhiên giữa thiên địa lại có chấn động kỳ dị, chấn động này thực sự mãnh liệt, cứ như toàn bộ không gian Tổ Đình đều run rẩy!
Hứa Ứng ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy vết rách trên bầu trời không nhiều lên nhưng càng lớn thêm, lại có thân hình cường đại từ trên trời giáng xuống, mạnh mẽ hơn hẳn nhóm đầu, đã có bóng dáng Tiên Vương.
“Có người hạ giới, chẳng lẽ không có ai lên trên sao?”
Hứa Ứng đột nhiên cười nói: “Bây giờ lẻn qua thượng giới, đỡ tốn tiền cho Tiểu Hỉ Tiên.”
Tiên giới, chẳng biết từ lúc nào, bầu trời cũng hóa thành cảnh tượng hoang tàn, đang có từng luyện khí sĩ chưa độ kiếp bay ra khỏi vết rách Tiên giới, xâm nhập Tiên giới.
Những luyện khí sĩ “phi thăng” này có tu vi thực lực còn mạnh hơn tiên nhân bình thường, có người đi lại khắp nơi, thấy gì cũng rất kinh ngạc; có người đi gặp thân bằng cố hữu, mang theo bọc lớn bọc nhỏ đặc sản dưới thế gian; có người đi cướp bóc, mà thực lực lại rất mạnh mẽ.
Tiên giới cũng mịt mù chướng khí.
Đi bắt những luyện khí sĩ này thì số lượng quá nhiều, bắt mãi không xuể. Mà trong đó có những người thuộc tông môn của Tiên Vương Tiên Quân, thậm chí của Thiên Quân ở hạ giới, nếu bắt sai người còn tự rước lấy nhục.
Nhưng nhắm một mắt mở một mắt thì đám luyện khí sĩ này sẽ ở lỳ trên Tiên giới không chịu đi.
Tổ Đình, đế liễn chậm rãi dừng lại. Hứa Ứng, Nguyên đạo nhân và tiểu sư thúc xuống xuất. Nguyên đạo nhân đang định mở cửa Tổ Đình Thượng Thanh, cánh cửa này nấp trong thiên địa, người ngoài không cách nào mở ra. Lúc này lại nghe một âm thanh cười nói: “Quả nhiên Tổ Đình Thượng Thanh ở đây!”
Nguyên đạo nhân vừa phát động thần thông mở phong ấn, chỉ thấy giữa thiên địa đột nhiên xuất hiện một cánh cửa đỏ thắm rất lớn, bốn tiên nhân lao nghiêng tới, chặn trước cửa, lộ vẻ kinh ngạc lẫn vui mừng.
“Lăng Phong, quả nhiên ngươi nói không sai, cái nơi chim không thèm ỉa như Ma Vực thật sự có Tổ Đình Thượng Thanh!”
Một người trong đó có tu vi thực lực không yếu, tu luyện thành đạo tràng, luyện thành đạo liên, chính là cảnh giới Tiên Vương, nghe vậy cười nói: “Nói vậy là đại động uyên Thượng Thanh cũng ở trong cánh cửa này!”
Tiên nhân tên Lăng Phong kia là một thiếu niên mặt mày tuấn tú, cười nói: “Năm xưa ta làm tiên đồng dưới trướng Trường Sinh Đại Đế, có ngày Trường Sinh Đế tiếp đón khách quý, vô tình nhắc tới nói đại động uyên Tổ Đình Thượng Thanh chính là bảo cảnh Chí Tôn, ta lén lút ghi nhớ, hôm nay tới phiền chúng ta phát tài rồi!”
Nguyên đạo nhân vội vàng nói: “Chư vị thượng tiên, nơi này đúng là Tổ Đình Thượng Thanh, nhưng đại động uyên đã không rõ tung tích, các ngươi tới chậm rồi.”
Lăng Phong cười nói: “Còn định lừa gạt chúng ta? Bắt lấy bọn chúng, dùng nghiêm hình tra tấn, còn lo bọn chúng không khai!”
Nguyên đạo nhân còn định nói gì thêm, đột nhiên tiểu sư thúc quát: “Còn dông dài với bọn chúng làm gì? Nguyên sư điệt, tế ta lên!”
Nguyên đạo nhân thấy bốn người kai đánh tới, đành tế tiểu sư thúc lên.
Tiểu sư thúc bị hắn tế lên không trung, ngay khoảnh khắc sau một nguyên thần vạn trượng đã từ trên trời giáng xuống, đại đạo quấn quanh như xiềng xích, phía sau là đạo thụ cổ xưa thẳng tắp sừng sững, đạo hoa treo đầy cành!
Hứa Ứng trợn tròn mắt nhìn.
Chỉ thấy nguyên thần của sư thúc thiếu niên kia giơ tay chộp tới, trong bốn tiên nhân kia tu vi mạnh nhất là Tiên Vương, đối mặt với tồn tại cường đại như vậy làm sao chống nổi?
Bốn người đang định chạy trốn, lại thấy trong bàn tay nguyên thần của sư thúc thiếu niên lại sinh ra một dải tinh không, cả bốn xuyên qua tinh không, còn chưa kịp chạy ra thì bàn tay đã nắm chặt lại!
Bốn vị tiên nhân bị ánh sao kéo tới đập với, cả thân thể lẫn nguyên thần đều tan thành bột phấn!
Tiểu sư thúc thu hồi nguyên thần, từ trên trời hạ xuống, rơi vào trước mặt Hứa Ứng, cười nói với Hứa Ứng: “Người họ Hứa đáng tin cậy, bản lĩnh của ta ra sao?”
Hắn đã ngứa mắt với Hứa Ứng từ lâu rồi, giờ phút này một đòn diệt tứ đại tiên nhân, không khỏi đắc ý.
Hứa Ứng tán thưởng: “Nguyên thần Thiên Quân, quả thật phi phàm, vượt xa ta. Nguyên thần của ta vẫn còn là Thải Khí kỳ, kém rất xa ngươi.”
Tiểu sư thúc dương dương đắc ý.
Hứa Ứng nói với Nguyên đạo nhân: “Sư thúc của ngươi chắc là Thiên Quân thời cổ đại chuyển thế trùng tu?”
Nguyên đạo nhân gật đầu nói: “Sư thúc của ta là Vân Hải đạo nhân chuyển thế. nhưng sau khi chuyển thế Vân Hải đạo nhân không nhớ được kiếp trước, chỉ có nguyên thần Thiên Quân hùng vĩ này. Kiếp này sư thúc vẫn tên là Vân Hải.”