Hứa Ứng phát động thần thông, ra sức chống lại đạo phong, nhưng thân hình không đứng không vững nổi, bị đạo phong cuốn lên, rơi xuống chỗ sâu hơn!
Sâu trong Đạo cảnh này, thế gió càng thêm khủng khiếp, cho dù không phá được túi da của y cũng có thể khiến lục phủ ngũ tạng của y tan rã!
Thân hình y tung bay, thi triển ra các loại thần thông sở học sở ngộ của mình, dùng hết khả năng ổn định thân hình.
Các loại thần thông của Hạo Thiên Đế cũng được y thi triển ra, đợi đến khi Hứa Ứng sử dụng một chiêu thần thông, đột nhiên cảm thấy thế gió bốn phía trở nên phục tùng.
Hắn hơi ngạc nhiên: "Chiêu thần thông này đã vận dụng được Phong đạo và vài loại đại đạo khác, không phải chống lại thế gió mà là lợi dụng đặc tính của đạo phong."
Y nghĩ thông suốt điểm này, vừa khống chế thần thông vừa cảm ngộ đạo lý ẩn chứa trong đạo phong.
Qua rất lâu, cuối cùng hắn cũng có thể ổn định lại thân hình trong đạo phong.
Một chiếc Định Phong thuyền chở hơn mười tu sĩ dị nhân không ngừng xâm nhập Đạo cảnh, dù có Định Phong thuyền, cũng tốn hơn nửa tháng mới tới được chỗ sâu trong Đạo cảnh này.
Ông lão trên thuyền nói: "Không thể đi tiếp nữa, phía trước chính là trung tâm của đạo phong, nơi đại đạo ngưng tụ, vô cùng mãnh liệt. Đi tới trước nữa thì Định Phong thuyền cũng không chịu nổi, sẽ bị đạo phong xé nát thành từng mảnh!"
Mọi người trên thuyền dồn dập tập trung tinh thần, cảm ngộ đại đạo ẩn chứa trong đạo phong nơi đây. Nhưng vào lúc này, có người nghẹn ngào nói: "Các ngươi mau nhìn! Trong trung tâm của đạo phong có người!"
Mọi người vội vàng nhìn lại. Ông lão chèo thuyền cười nói: "Trong trung tâm đạo phong sao có thể có người? Người nào có thể sinh tồn ở nơi đó? Tồn tại Bất Hủ cảnh không cần thiết..."
Hắn còn chưa nói xong, không khỏi trợn mắt há hốc mồm, chỉ thấy trong trung tâm đạo phong kia quả nhiên có một thân ảnh như ẩn như hiện.
Có thể mơ hồ nhìn ra bóng người kia là một thiếu niên, đang khoanh chân ngồi trong đạo phong vô cùng cuồng bạo!
Đạo phong nơi đó vô cùng khủng khiếp, vậy mà ngưng tụ thành hình thái đại đạo, nhưng càng kinh người hơn chính là Đạo phong đang bị thiếu niên kia hấp thu, chui vào trong mũi miệng của hắn!
"Là thiếu niên rơi vào trong đạo phong kia!" Có người cả kinh kêu lên.
Mọi người trên thuyền không khỏi ngây dại, chỉ thấy thiếu niên kia ngồi ở trung tâm của đạo phong, bát phong bất động, cực kỳ vững vàng, mặc cho đạo phong thổi tới.
"Rốt cuộc hắn có lai lịch gì?"
Một nữ tử dị nhân nói: "Vì sao hắn không hóa thành hình thái Thánh tộc? Không dùng hình thái Thánh tộc, sao có thể đối phó nổi cuồng phong như vậy?"
Mọi người đều kinh dị, bỗng nhiên chỉ thấy sau lưng thiếu niên kia, đạo phong vô biên hội tụ, hình thành một động uyên phong chi đạo, trong Đạo cảnh, uy lực càng ngày càng mạnh, gia tăng thẳng tắp!
Qua hai ba ngày, thiếu niên kia đột nhiên đứng dậy, cất bước đi tới bên này.
Mọi người trên thuyền nghi hoặc không thôi, chỉ thấy thiếu niên kia đi ngang qua Định Phong thuyền, sau đầu đi kèm là một động uyên phong chi đạo.
Bỗng nhiên, tòa động uyên kia chui vào trong một tòa động uyên khác của thiếu niên, biến mất không còn tăm tích.
Mọi người nhìn lại, chỉ thấy thiếu niên dần dần đi xa, biến mất trong tầng tầng đạo phong.
"Hình như hắn không tu luyện theo lý văn của Bỉ Ngạn." Có người lẩm bẩm.
"Người này, thật kỳ quái."
Hứa Ứng đi ra khỏi mảnh Đạo cảnh này, đi đến những Đạo cảnh khác ở phía xa, Đạo cảnh của Bỉ Ngạn thực quá phong phú, hơn nữa quy mô Đạo cảnh còn rất lớn, đạo lý ẩn giấu càng sâu, cho nên y muốn lĩnh ngộ thêm mấy Đạo cảnh, lĩnh ngộ những đại đạo khác.
Mấy tháng ngắn ngủi, Hứa Ứng là lần lượt tiến vào các loại Đạo cảnh khác nhau như phong vũ lôi điện, kim mộc thủy hỏa, thiên địa âm dương, tự mình tìm hiểu, thu hoạch cực phong phú.
Bỉ Ngạn cướp đoạt tài phú của từng vũ trụ, mang Đạo cảnh tự nhiên của vũ trụ này bắt đi, tập trung lại một chỗ, hình thành kỳ quan thắng cảnh.
Tuy y đã từng lĩnh ngộ những đại đạo này lúc ở trong vùng đất ngộ đạo của Hạo Dập, nhưng khi chính thức tiến vào trong Đạo cảnh thì mới biết được những lĩnh ngộ nông cạn và không trọn vẹn của bản thân.
Trước nay y chưa từng không nghĩ tới, thiên địa đại đạo phổ thông cũng có thể có được uy lực bất phàm như thế.
Lần này là một quá trình bổ túc.
Trong thời gian đó Hứa Ứng còn tiến vào vùng đất ngộ đạo xem thử, phát hiện Ngộ Không Đạo Nhân, Thạch Thiên Dưỡng và Tru Tiên tàn kiếm vẫn còn trong ngộ đạo nên không quấy rầy.
Ngày hôm đó, Hứa Ứng đã đi tới bên cạnh một vùng Hỗn Độn, Hỗn Độn chi khí này khác với Hỗn Độn chi khí trong Hỗn Độn hải, Hỗn Độn hải không phải Đạo cảnh, mà mảnh Hỗn Độn chi khí này lại là Đạo cảnh tự nhiên, chắc do Bỉ Ngạn giành được từ các vũ trụ khác.