Thế giới này, cuối cùng cũng chẳng được bình an.
Mưa gió sắp tới, cô cũng phải đi chuẩn bị.
Thanh Bích Tiên Tử cẩn thận đọc Thương Đế tâm kinh, sau khi đọc hết quả quyển vội vàng lấy sáu phần kinh văn tổ pháp mà Hứa Ứng đưa cô ra so sánh.
“Thương Thiên Đế Kinh miêu tả về Thái Thượng Động Uyên rất giống với bí pháp mở động thiên Bỉ Ngạn trong tổ pháp Hứa gia!’
Cô cực kỳ kinh ngạc, Thái Thượng Động Uyên Thương Đế tâm kinh là pháp môn cổ tiên, vậy thì tổ pháp Hứa Ứng từ đâu ra, chẳng lẽ khởi nguồn của na pháp là tiên pháp thời cổ đại?
“Chắc chỉ có thần tiên bất lão mới giải đáp được câu hỏi này. Hắn đang ở đâu nhỉ?”
Thanh Bích Tiên Tử cất bệ đá vào khu vực Hi Di của mình, trên bệ đá vẫn còn một câu.
Thủy Nham đã đi rồi, Bỉ Ngạn cũng trống không;
Mộng trường sinh đứt đoạn, hậu hoạn lưu vô tận.
“Tượng đá Thượng Đế đi quá nhanh, còn chưa kịp hỏi hắn nói vậy là có ý gì.”
Cô nghiên cứu kinh văn, mấy ngày sau lại thoáng chần chờ một chút rồi dứt khoát bước lên con đường rời khỏi thế giới Nguyên Chinh.
“Thiên Hà sắp loạn rồi, nếu thế giới này không có chỗ nào cho ta an tâm tu luyện ngộ đạo, chẳng thà dứt khoát nhập thế sớm hơn.’
Đột nhiên trong lòng cô gái này lại hoang mang.
Lần này mình nhập thế, nếu lại gặp y thì sao?
Trên Thiên Hải, Hứa Ứng đầu óc thanh tỉnh, dọc đường nói chuyện phiếm với rất nhiều bản thân, nói hết trên trời tới dưới đất, hết sức vui sướng, mặt mày bừng sáng, càng ngày tinh thần càng phấn chấn.
Cuối cùng, y đi tới đại thế giới Nguyên Sơ.
“Thiên địa đại đạo của nơi này có dị biến, chắc chắn là Quy Đạo ngọc bàn giở trò. Rốt cuộc đệ nhất thần toán nắm giữ Quy Đạo ngọc bàn trên Tiên giới là ai?’
Y nở nụ cười: “Lần này Ninh Thanh nhận được Quy Đạo ngọc bàn, trở về Tiên giới, chắc chắn đệ nhất thần toán Tiên giới sẽ tính ra điều này, không biết hắn sẽ đối phó với Ninh Thanh ra sao?”
Đột nhiên y rất muốn biết Ninh Thanh công tử chết như thế nào.
Một vị thần toán không gì không biết, tu vi thực lực lại cường đại không gì sánh được, chắc chắn có thể đùa bỡn Ninh Thanh trong lòng bàn tay.
Đột nhiên Hứa Ứng dừng bước, nhìn từ xa lại, chỉ thấy trên bầu trời có đủ loại đạo quang hội tụ hóa thành dòng sông, lên tới ngàn vạn luồng, tập trung về cùng một hướng
Vị trí đạo quang hội tụ chính là một dãy núi tại đại thế giới Nguyên Sơ.
Y phi thăng về phía đó, đột nhiên trong dãy núi kia có khí tức cổ xưa cường đại khôi phục, chỉ thấy một nguyên thần vạn trượng từ trong dãy núi đứng lên, sợi tóc trên đỉnh đầu như bồng bềnh trong nước sông, mọc ngược lên trên, rung động như rong biển.
Nguyên thần của hắn ba đầu bốn tay, bồng bềnh như trong biển, người đầy khí tím, mạnh mẽ mà hùng tráng.
“Đại đạo cổ xưa khôi phục khiến nguyên thần một vị cổ tiên nào đó thức tỉnh?’
Hứa Ứng đang định chạy tới, đột nhiên nguyên thần kia bay lên không trung, dưới chân lóe lên ánh đỏ, xé gió bay đi, biến mất không còn tăm hơi!
“Tốc độ nhanh thật!”
Hứa Ứng bay tới nơi nguyên thần kia vừa khôi phục, chỉ thấy nơi này là một mộ huyệt cổ tiên, lăng mộ bị sập nửa bên, bia mộ cũng sụp đổ, miễn cưỡng ghép mảnh vỡ lại thì thấy viết:
Bắc Cực Thiên Du Đại Nguyên Sư Phổ Hóa Thiên Đế
Chứng Quả Xung Hòa Ứng Thiện Thiên Tôn
Thiên Du Đan Thiên Thượng Đế
Hứa Ứng đi vào lăng mộ cổ tiên này, chỉ thấy nơi này cũng có một bệ đá, đáng lẽ trên bệ đá có một bức tượng đá, nhưng tượng đá đã không cánh mà bay.
Ngoài ra bệ đá có khắc văn tự, đoạn trước đã vỡ nát nhưng đoạn sau vẫn rất rõ ràng.
Mộng trường sinh đứt đoạn, hậu họa lưu vô tận.
Hứa Ứng đọc được câu này không khỏi kinh ngạc, lúc ở lăng mộ Thiên Bồng Đô Nguyên Soái Thương Thiên Thượng Đế y cũng thấy câu này.
“Nửa câu đầu là Thúy Nham đã đi xa, Bỉ Ngạn cũng trống rỗng. Vì sao trong lăng mộ của Đan Thiên Thượng Đế và Thương Thiên Thượng Đế đều có câu này?”
Thế giới Vân Không đại đạo cổ xưa khôi phục, xung đột với thiên địa đại đạo của thế giới Vân Không, càng ngày càng nghiêm trọng.
Tế Giác Phật tử đi vào thế giới này, thấy tình hình không khác lắm so với Hứa Ứng miêu tả, nhưng tìm nửa tháng cũng không thấy Vô Lượng Hỏa Hải và Tổ Đình.
Hắn đang lo lắng, đột nhiên có tiếng động như trời đất sụp đổ vang lên. Chỉ thấy đại đạo cổ xưa như hào quang hội tụ lại cùng một hướng.
Hắn vội vàng chạy tới, chỉ thấy có nguyên thần nguy nga bay lên không trung, lưu lại một lăng mộ vỡ nát giữa sông núi.
Tế Giác đi tới, chỉ thấy trên bia mộ kia có viết:
Bắc Cực Hữu Thánh Chân Võ Đại Nguyên Soái
Huyền Thiên Nguyên Thánh Nhân Uy Thượng Đế Kim Khuyết Hóa Thân
Chứng Quả Chung Kiếp Tế Khổ Thiên Tôn
Hắn đi vào trong mộ, cũng thấy trên bệ đá có một câu.
Thúy Nham đã đi xa, Bỉ Ngạn cũng trống không.
Mộng trường sinh đứt đoạn, hậu hoạn lưu vô tận.