Hắn lắc đầu, nói: "Sau khi Thanh Huyền lên làm Tiên Đế, yêu cầu nhập động uyên vào của công, để mọi người nộp hết động uyên chí tôn, động uyên thiên quân mà bọn ta liều sống liều chết cướp được lên. Ý nghĩ của hắn tuy là tốt, hắn nghĩ sau khi để động uyên nhập vào của công thì có thể lợi dụng những động uyên này để tạo nên nhiều cường giả hơn, sau khi người mới đột phá đến Chí Tôn cảnh thì sẽ thu hồi lại động uyên. Hắn thậm chí còn muốn tập hợp lực lượng của những động uyên này, đi thăm dò xem sau Chí Tôn có còn cảnh giới nào khác hay không. Hắn còn muốn tập hợp càng nhiều cường giả Chí Tôn cảnh hơn, đi thăm dò chân tướng sau lưng động uyên, phá giải nan đề diệt thế là đạo khóc."
Nói đến đây, hắn trầm mặc một lát.
"Nếu như thật sự có thể làm như vậy, không tới mấy vạn năm, hắn sẽ có thể tụ tập một nhóm lớn tồn tại Chí Tôn cảnh, đi thăm dò Vũ Trụ Hắc Vực, khôi phục Nhân Gian giới và Thiên Tiên giới. Thế nhưng Thanh Huyền quá lý tưởng."
Tạo Hóa Chí Tôn dừng một chút, nói, "Hắn có thể vô tư, nhưng không phải tất cả mọi người đều có thể vô tư như hắn. Mọi người đi theo hắn cùng liều mạng, cùng nhau vào sinh ra tử, vất vả liều mạng lâu như vậy, không phải là vì tương lai sau khi leo lên chỗ cao sẽ được hưởng phúc sao? Ngươi còn muốn đánh, còn muốn chiến đấu, còn muốn đi liều mạng như thế, đúng là quá cực khổ."
Hắn lắc đầu nói: "Ngươi còn bắt bọn ta giao động uyên ra, sao có thể chứ? Sau khi giao ra, đám tiểu tử hậu bối thò lò mũi xanh kia đều có thể dùng động uyên của bọn ta để bò lên! Lũ trẻ nít kia trở thành Chí Tôn, cùng đứng cùng ngồi với bọn ta, cùng xưng huynh gọi đệ với bọn ta, ai có thể nhịn được? Năm đó bọn lão tử liều sống liều chết, chém giết không biết mệt mỏi với hậu chủ Tiên Đình, liều mạng với sư môn sư huynh đệ trưởng bối, vì để những tiểu gia hỏa này ngang vai ngang vế với bọn ta ư? Đúng là hoang đường!"
Lão Táng Cảnh Minh ánh mắt thăm thẳm, nói: "Hắn quá lý tưởng hóa rồi. Trước kia động uyên nằm trong tay các đạo môn, Tổ Đình và Tiên Đình, các ngươi đi theo hắn tạo phản, lật đổ bọn họ, nắm giữ động uyên. Hiện tại hắn muốn thu đi động uyên trong tay các ngươi, thế là các ngươi trở thành đạo môn, Tổ Đình và Tiên Đình, hắn trở thành kẻ địch của các ngươi."
Hắn đã sống quá lâu, kiến thức quá rộng, một câu nói toạc ra chân tướng.
Tạo Hóa Chí Tôn liếc nhìn hắn một cái, thở dài: "Thanh Huyền là đạo huynh của bọn ta, nhưng hắn không thể không chết."
Lão Táng Cảnh Minh trải qua rất nhiều tranh quyền đoạt lợi, gật đầu nói: "Hắn phải chết. Nhưng các ngươi có từng nghĩ tới, lúc Thanh Huyền còn sống, công lao, thực lực và thế lực của hắn có thể trấn trụ tất cả các ngươi. Sau khi hắn chết, các ngươi thành rắn mất đầu, chắc chắn sẽ sinh loạn."
Tạo Hóa Chí Tôn trầm mặc một lát mới nói: "Khi đó không nghĩ tới, về sau mới hiểu ra."
Chỉ có điều quá trình bọn họ hiểu ra tương đối đau đớn.
Đoạn thời gian kia bọn họ đấu đá, phản bội, tính toán lẫn nhau, dùng hết đủ loại thủ đoạn không thể lộ ra ngoài ánh sáng, dù năm đó bọn họ từng là chiến hữu sinh tử chi giao, cuối cùng đều chĩa mũi đao vào nhau.
"Chí Tôn cảnh cũng sẽ thất bại, tài nghệ không bằng người, hoặc là chết, hoặc là bỏ trốn."
Tạo Hóa Chí Tôn trên mặt mỉm cười, trong ánh mắt lại có ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, lo lắng nói, "Ta chạy trốn tới nơi này, giữ được tính mệnh, cũng xem như may mắn trong bất hạnh."
Hứa Ứng suy nghĩ xuất thần, sau một lúc lâu mới nói: "Đáng tiếc ta ra đời quá muộn, không thể nhìn thấy Thanh Huyền đạo nhân."
Đúng là khiến người ta phiền muộn mà. Trong lòng y thầm nói.
Có lẽ thủ đoạn của Thanh Huyền nên cao minh hơn một chút, từng bước mưu toan, từ từ làm suy yếu thế lực của những Chí Tôn khác. Có lẽ hắn nên âm hiểm hơn một chút, trước tiên phải tìm đủ loại lý do để từng bước diệt trừ những đạo hữu đã kề vai chiến đấu năm đó.
Lẽ ra hắn nên nắm chặt cơ hội, đề bạt người mới, để có thêm nhiều chí tôn trẻ tuổi hơn xuất hiện trên triều đình, dần dần thay thế đạo hữu của mình năm đó, tước đoạt quyền lực của bọn họ, sau đó bắt nhốt hoặc giết chết bọn họ.
Đến lúc đó, hắn lại đưa ra hành động nhập động uyên vào của công, vậy thì áp lực hắn phải đón nhận đã nhỏ hơn rất nhiều.
Nhưng nếu làm như vậy, hắn cũng không phải là Thanh Huyền nữa.
Tạo Hóa Chí Tôn cười nói: "Hứa đạo hữu, tại hạ biết gì nói nấy, đạo hữu có hài lòng hay không? Không biết có thể giúp ta loại trừ ảnh hưởng của đạo khóc hay không?"
Hứa Ứng tạm gác lại những tâm tư khác, nói: "Đương nhiên có thể."
Tạo Hóa Chí Tôn thở phào nhẹ nhõm.
Vừa rồi Hứa Ứng hỏi hắn về cái chết của Thanh Huyền, sở dĩ hắn nói thẳng ra, cũng là vì phải cầu cạnh Hứa Ứng. Nếu như hắn lại ấp úng, biết mà không nói, chỉ sợ Hứa Ứng sẽ không giúp hắn loại trừ đạo khóc.