Khoảng cách kỳ hạn nửa năm Nguyên Vị Ương phi thăng càng ngày càng gần, Hứa Ứng và Nguyên Vị Ương theo thứ tự ngồi trên Thúy Nham khai đàn giảng pháp, truyền tâm đắc khi chữa trị đạo thương của Tổ Thần và Thánh Tôn lại cho các đệ tử như Cảnh Minh, Minh Vương Tôn.
Bên dưới Thúy Nham là ngàn vạn Táng nhân tu luyện có thành tựu, trở lại như cũ, tất cả đều tập trung tinh thần, không dám lơ là.
Hứa Ứng và Nguyên Vị Ương đều có lĩnh ngộ không tầm thường, thong dong nói ra, khiến cho đám người nghe như si như say.
Đúng lúc này, chỉ nghe trong hắc ám truyền tới một thanh âm nặng nề, nói: "Hứa đạo hữu, Nguyên đạo hữu giảng giải hoàn toàn đúng là làm cho người ta như được nhìn thấy một con đường khác, nhưng còn chưa đủ cao thâm. Tại hạ mạo muội tới chơi, nguyện ý giao lưu cùng Hứa đạo hữu và Nguyên đạo hữu đôi điều."
Hứa Ứng nghe vậy thì theo tiếng nói nhìn lại, Tổ Thần và Thánh Tôn thì sắc mặt ngưng trọng, bỗng nhiên đứng dậy, đằng đằng sát khí!
Dù thương thế của hai đại cường giả vẫn chưa khỏi hẳn, nhưng trải qua khoảng thời gian này được chữa trị thì đã khỏe hơn hơn nửa, lúc này khí thế bộc phát, quả nhiên nghiền ép đến mức hư không xung quanh có từng đạo sấm sét vang lên!
Sau lưng Thánh Tôn hiện ra tam đại động uyên Chí Tôn, mênh mông thâm thúy, rộng rãi không gì sánh được, ba loại đại đạo cấp Chí Tôn gần như sôi trào tràn vào trong cơ thể của hắn!
Hắn tâm niệm khẽ động, nghìn vạn đạo thụ đạo quả và đạo cảnh bồng bềnh khắp nơi!
Tổ Thần thì dẫm chân xuống, bầu trời trên đầu đột nhiên trở nên một nửa sáng tỏ một nửa hắc ám, trong vũ trụ có vô số ngôi sao chỉ một thoáng đã xuất hiện ở trên bầu trời, giống như bị một cỗ lực lượng lớn lao kéo đến rất gần, đưa tay là có thể chạm tới.
Dù là như vậy, hai đại tồn tại chí cường vẫn khẩn trương vạn phần, nhìn chằm chằm nơi phát ra thanh âm kia.
Hứa Ứng nhìn lại, chỉ thấy một vị nam tử cao lớn dáng người khôi ngô đi tới, người nọ hào hoa phong nhã, hiển thị rõ phong thái nho nhã, đi tới trước khối Thúy Nham hình chiếc thuyền, lộ ra vẻ hỏi thăm.
Hứa Ứng đưa tay ra mời, cười nói: "Xin hỏi các hạ là?"
"Lục Dị Nhân."
Nam tử cao lớn kia leo lên Thúy Nham, cười nói, "Lần trước khi Hứa đạo hữu ngộ đạo ở Nhân Gian giới, ta đã từng thấy các hạ, chỉ là không có quấy rầy. Lần này hai vị đạo hữu giải mã thần thông đại đạo của ta, giảng đạo trên Thúy Nham, ta nghe đến mê mẩn, không khỏi cũng muốn nói hai câu."
Hứa Ứng liếc nhìn Tổ Thần và Thánh Tôn, Lục Dị Nhân cười nói: "Thánh Tôn, Tổ Thần và ta hiểu lầm. Vả lại ta cũng bị thương. Hiểu lầm kia cũng coi như đã giải trừ."
Thánh Tôn và Tổ Thần từ chối cho ý kiến, im lặng không nói gì.
Hứa Ứng mời Lục Dị Nhân ngồi xuống, sắc mặt nghiêm nghị nói: "Nếu là giảng đạo, như vậy xin mời đạo hữu nói. Chúng ta sẽ rửa tai lắng nghe."
Lục Dị Nhân cũng không khách sáo với y, ngồi xuống, đưa mặt nhìn về phía rất nhiều Táng nhân bên dưới, mở miệng nói chuyện.
Hứa Ứng, Tổ Thần, Thánh Tôn và Nguyên Vị Ương đều lộ ra vẻ kinh ngạc, ngôn ngữ trong miệng hắn vậy mà không phải ngôn ngữ bọn họ biết rõ, mà là một loại ngôn ngữ cực kỳ cổ lão, mỗi một âm tiết đều là đạo âm, ẩn chứa đạo pháp ảo diệu.
Mặc dù bọn họ chưa từng nghe qua loại ngôn ngữ này, nhưng khoảnh khắc nghe lọt vào trong tai, lại có thể hiểu rõ hàm nghĩa của mỗi một cái âm tiết, cùng với đạo pháp ảo diệu ẩn chứa trong đó.
"Chẳng lẽ Lục Dị Nhân này thật sự đến truyền đạo ư?" Trong lòng bọn họ vô cùng buồn bực.
Theo ngôn ngữ cổ lão mà Lục Dị Nhân nói ra càng ngày càng nhiều, chỉ thấy xung quanh Thúy Nham có đủ loại hoa văn hình nhánh cây bay múa, dần dần hình thành từng tôn Cổ Thần với đủ loại hình thái, hoặc là ngồi xếp bằng, hoặc là đứng sừng sững, hoặc đứng giữa hư không, muôn hình vạn trạng!
Đạo ngữ phun ra từ trong miệng hắn, dần dần vượt qua lý giải lĩnh ngộ của Hứa Ứng và Nguyên Vị Ương, đạt tới độ cao hoàn toàn mới của Thúy Nham đại đạo, khiến cho Hứa Ứng và Nguyên Vị Ương cũng nghe như si như say!
"Lục Dị Nhân, rốt cuộc hắn muốn làm cái gì đây?" Trong đầu của bọn họ thỉnh thoảng vẫn sẽ toát ra ý nghĩ này.
Thật lâu sau, Lục Dị Nhân giảng đến mệt mỏi, lúc này mới dừng lại.
xung quanh lặng ngắt như tờ, chỉ có âm thanh đạo khóc xa xa ngẫu nhiên truyền đến trong tai của bọn họ.
Đám người Hứa Ứng, Nguyên Vị Ương vẫn còn đắm chìm trong quá trình tham ngộ Thúy Nham đại đạo, chỉ cảm thấy lần giảng đạo này của Lục Dị Nhân đã vượt xa lĩnh ngộ của bọn họ lúc trước!
Hứa Ứng hấp thu hơn phân nửa đạo pháp do Lục Dị Nhân giảng, còn có một vài điểm khó mà lý giải được, tạm thời không hỏi, chỉ nói: "Các hạ đạo pháp tinh xảo, khiến cho người ta khâm phục. Ta tuyệt đối không thể nào sánh bằng, xin cam bái hạ phong."
Lục Dị Nhân cười lớn.