"
Hứa Ứng thu hồi các loại pháp bảo Hỗn Thiên đỉnh, Tiên Đạo Dao Trì vào trong khu vực Hi Di, dẫn hai người ra ngoài rồi nói: “Huyền Không bị người khác vây khốn, bây giờ là thời cơ cho chúng ta bỏ trốn, nhân lúc này mau thoát khỏi Tu Di.”
Hỏa Long Thượng Nhân thoáng chần chờ rồi nói: “Thầy trò chúng ta làm hại Huyền Không như vậy, lại quen biết với ngươi, lần này trở về e là lành ít dữ nhiều.”
Hứa Ứng nghe vậy không khỏi bật cười: “Vì sao quen ta lại lành ít dữ nhiều?”
Hàn Trạch Khang thấy y không tự biết lấy mình bèn nói: “Ngươi là đại ác nhân cắt đứt Thiên lộ, có ai không muốn ăn thịt gặm xương ngươi? Người khác đã thấy chúng ta cấu kết với ngươi làm việc xấu, bọn họ không làm gì được ngươi, chẳng lẽ lại buông tha cho chúng ta?”
Hỏa Long Thượng Nhân nổi giận gõ đầu hắn hai cái: “Làm việc xấu thì không sai, nhưng thế nào là cấu kết với nhau làm việc xấu? Vi sư cấu kết hay ngươi cấu kết? Chúng ta bị bức ép! Hứa công tử, ta không nói ngươi nhé.”
Hứa Ứng suy nghĩ rồi nói: “Quên không nói cho hai vị biết, ngoài cắt đứt lẹ ra ta còn là người cuối cùng phi thăng. Uy lực của Thiên kiếp siêu cấp chính là căn cứ theo thực lực lần cuối cùng ta phi thăng.”
Hỏa Long Thượng Nhân và Hàn Trạch Khang trợn mắt há hốc mồm, nửa ngày không nói nên lời.
Hứa Ứng rất hài lòng với biểu cảm của hai người, cười nói: “Hai vị, ta có một tòa tiên sơn, trong tiên sơn có thể thành tiên. Chẳng hay hai vị có nguyện dời Thần Thứu cung tới đó không?”
Hỏa Long Thượng Nhân khôi phục tinh thần: “Có thể thành tiên?”
Hứa Ứng nói: “Chỉ là Ngụy Tiên, trong Bồng Lai tiên sơn sẽ là tiên, có thể trường sinh bất lão, nhưng rời Bồng Lai sẽ khôi phục nguyên hình. Nhưng Tiên giới chắc cũng vậy, ta nghi ngờ Tiên giới cũng là một tòa Bỉ Ngạn, chẳng qua quy mô rất lớn. Tiên nhân trên Tiên giới buộc phải phế bỏ tu vi mới có thể rời khỏi Tiên giới, chẳng khác nào Bồng Lai cỡ lớn.”
Nói đến đây y nhíu chặt lông mày.
Tiên giới, Bỉ Ngạn, tiên sơn, thật quá tương tự.
Hỏa Long Thượng Nhân không biết y đang nói gì, có thể thành tiên đã khiến cặp thầy trò này vừa mừng vừa sợ, gật đầu đáp ứng không ngừng.
Hứa Ứng dò hỏi: “Liệu có liên lụy tới sư tổ của các ngươi không?’
Hỏa Long Thượng Nhân cười nói: “Nếu sư tổ thông minh chắc đã thoát ly Thần Thứu cung từ lâu rồi. Cho dù Thần Thứu cung là ông ta sáng lập ra.”
Hàn Trạch Khang nhắc nhở: “Sư phụ, phản bội sư môn là phải ba đao sáu lỗ, phế bỏ tu vi...”
Hỏa Long Thượng Nhân đè đầu hắn xuống, đập hai phát rồi cả giận nói: “Ngươi định hại sư tổ hay định hại ta? Ngươi còn muốn ba đao sáu lỗ, ngươi còn muốn phế bỏ tu vi, sao ngươi không lên trời luôn đi?”
Hàn Trạch Khang ôm đầu, cực kỳ uất ức, nói nhỏ: “Năm xưa khi ta bái sư ngài đã nói với ta như vậy cơ mà. Bây giờ sư tổ phản bội Thần Thứu cung, sao không ba đao sáu lỗ?’
Hỏa Long Thượng Nhân lườm hắn một cái, giả bộ định đánh.
Hàn Trạch Khang vội vàng xin tha.
Trên bầu trời, ánh sáng bỗng hóa thành ảm đạm, chín tầng thế giới trên trên thiên ngoại, là chín loại đạo tràng Thiên đạo kỳ dị, tỏa ra sát khí sâm nghiêm, uy lực chí cường, khiến người ta không rét mà run!
Hứa Ứng ngẩng đầu nhìn lên, trong lòng loáng thoáng cảm giác bất an, tòa Cửu Thiên Thập Địa Diệt Tuyệt tiên trận này dường như có một loại lực lượng kỳ lạ, có vẻ cố tình nhắm vào y!
Trong đó trận pháp vận hành, đạo tắc của đạo tràng chín tầng đều loáng thoáng khắc chế y, khiến y cảm thấy nguy hiểm!
“Chẳng lẽ tiên trận này được chế tạo riêng để đối phó ta?”
Y thu hồi ánh mắt, cùng hai sư đồ Hỏa Long Thượng Nhân đi ra ngoài.
Trên bầu trời, từng thân hình bồng bềnh, lơ lửng giữa không trung. Đám người này bay san sát nhau, chính là sứ giả của các tông môn tới đây dự lễ, có chưởng giáo, tông chủ, môn chủ, cung chủ, cũng có đệ tử trẻ tuổi.
Những người này lẳng lặng lơ lửng giữa không trung, mặt trời chiếu qua, ánh nắng xuyên qua thân thể bọn họ, trong suốt.
Bọn họ thấy ba người Hứa Ứng bay tới, ai nấy quay đầu lại nhìn về phía đám người Hứa Ứng, biểu cảm quỷ dị.
Bọn họ là cao thủ bị Tử Khê ăn thịt, bị Tử Khê treo trên không trung như đèn lồng.
“Sở Thiên Đô!”
Đột nhiên trong đèn lồng da người vang lên giọng nói của Thẩm Bạch Phong. Hứa Ứng nhìn theo hướng tiếng nói, quả nhiên thấy Thẩm Bạch Phong. Cao thủ trẻ tuổi của Hoán Kiếm cốc đứng lẫn trong đám người, cũng lơ lửng như đám đèn lồng da người, tròng mắt đảo lung tung.
“Quả nhiên là ngươi.”
Thẩm Bạch Phong cuống quít bay ra từ “đám người” đi tới bên cạnh Hứa Ứng, nhanh chóng nói: “Ngươi còn sống à? Tu luyện Ma đạo, mạng đúng là lớn! Ma Hầu, sư phụ ta chết rồi... ngươi làm gì đấy?’
"