Ninh Thanh công tử nói: “Đây mới là lão hồ ly. Đế Quân tranh giành với hắn, hươu chết vào tay ai còn chưa biết được. Hứa huynh, chúng ta vẫn không thể thật sự tỷ thí, ta rất tiếc nuối. Lần này ta sẽ về Tiên giới, đợi tới lần sau gặp lại chúng ta sẽ phân cao thấp! Khi đó ngươi đã không còn bị phong ấn quấy nhiễu, có thể quyết đấu với ta trong trạng thái mạnh nhất!”
Hứa Ứng sắc mặt nghiêm nghị nói: “Lần sau quyết đấu, chắc chắn ta sẽ dốc toàn lực ứng phó!”
Ninh Thanh công tử thu hồi Quy Đạo ngọc bàn, nói: “Ngươi thật sự không có ý đồ gì với pháp bảo Chí Tôn này? Không định cướp à?”
Hứa Ứng lắc đầu.
Ninh Thanh công tử cũng không khỏi lắc đầu, hạ giọng nói: “Đúng là quái nhân. Trước khi đi, ta sẽ trả lời Hứa huynh một chuyện.”
Hắn dừng lại một chút nói: “Có đôi khi dung túng thật ra là dụ rắn rời hang. Theo ta được biết Đế Quân là loại người như vậy. Hắn thường hay dung túng cho đối thủ, khiến đối thủ hung hăng ngang ngược, làm xằng làm bậy, dụ rắn rời hang, khiến càng nhiều đối thủ lộ mặt, lại thu lưới hốt gọn đối thủ.’
Hắn nhìn vào mắt Hứa Ứng nói: “Các hạ tiêu dao khoái hoạt dưới hạ giới, phục sinh Tây Vương Mẫu, chấn chỉnh Côn Lôn, phục sinh Tứ Đế cõi âm, tương trợ Tiểu Thiên Tôn ở Tổ Đình, kết giao hào kiệt, chấn chỉnh Ly Hận thiên, loại bỏ khu vực Tiên đạo dị thường. Trong Vọng Hương đài, các hạ còn gây ra chuyện người người oán trách, phục sinh Hư Hoàng. Những việc ngươi làm trông thì vẻ vang, thực chất là giúp Đế Quân dụ dỗ rất nhiều kẻ địch tiềm ẩn ra mặt, cho hắn cơ hội tung lưới bắt sạch.’
Hứa Ứng trong lòng chấn động. Không ngờ Ninh Thanh công tử lại hiểu rõ về y đến vậy!
Y vốn tưởng Ninh Thanh công tử chẳng qua chỉ là loại công tử bột từ Tiên giới đi xuống, không ngờ còn có mặt chu đáo như vậy.
Ninh Thanh công tử tiếp tục nói: “Cái tên Đế Quân này luôn thích ẩn giấu thực lực. Cha ta cũng cực kỳ e ngại hắn, từng nói Đế Quân có thể sánh vai với người, thậm chí có chỗ vượt qua người. Ngươi tuyệt đối không được khinh thường hắn.”
Hứa Ứng cười nói: “Ninh Thanh công tử, vì sao ngươi lại nói với ta điều này?’
Ninh Thanh công tử cười nói: “Ta không hy vọng Đế Quân thắng. Đế Quân thắng, hắn sẽ leo lên đầu cha ta, có hi vọng vấn đỉnh Chí Tôn. Leo lên đầu cha ta cũng là leo lên đầu ta. Nếu có thể mượn tay ngươi loại bỏ một đối thủ, sao không vui vẻ mà làm?”
Hắn lướt nhẹ đi, nói đầy ẩn ý: “Lần này được thấy cột mốc Địa Tiên giới khiến ta đột nhiên nhớ tới tam giới triều tịch. Nếu Tiên giới và Chư Thiên Vạn Giới là một thể, liệu có phải khi tam giới triều tịch tam giới sẽ là một thể? Nếu thế, khi đó chính là lúc Đế Quân ra tay bình định tất cả địch nhân! Ngươi tự giải quyết cho tốt!”
Hứa Ứng đưa mắt nhìn hắn đi xa.
Dụ dỗ tất cả kẻ địch ra mặt, hốt gọn một mẻ, chẳng lẽ Đế Quân có lòng tin có thể diệt sạch đối thủ trong một lượt hay sao?
Khi tam giới triều tịch cường thịnh, cõi âm, dương gian và Tiên giới sẽ biến thành một thế giới cực kỳ khổng lồ, động thiên Giáng Cung.
Khi đó tiên nhân hạ giới không còn bất cứ trở ngại nào!
Đây sẽ là nguy hiểm lớn nhất đối với Côn Lôn, cõi âm và Tổ Đình!
Tế Giác Phật tử âm thầm gia trì một luồng phật quang lên đầu hắn, giúp hắn trấn áp lục tự đại chú. Hứa Ứng cười nói: “Phật tử có tính toán gì không?”
Tế Giác Phật tử cười nói: “Đi theo ngươi, hàng yêu phục ma, truyền bá phật pháp.”
Hứa Ứng nghe vậy không khỏi bật cười: “Đi theo ta làm sao hàng yêu phục ma được?”
Tế Giác nhìn y với vẻ hiền hòa, như đang nhìn một đại công đức. Theo hắn thấy hàng phục ma tính Hứa Ứng cũng là một đại công đức.
Đột nhiên phía xa có kiếp vân phun trào, đúng là có người độ kiếp.
Hứa Ứng không vội rời khỏi, dứt khoát ở lại xem độ kiếp.
Người độ kiếp là luyện khí sĩ Phi Thăng kỳ của một tông môn tiên gia, đã là ông lão mái tóc trắng xóa, khí huyết sa sút, đối mặt với Thiên kiếp có phần hữu tâm vô lực.
Nhưng bầu trời lại đột nhiên vỡ ra, một phủ đệ tiên gia xuất hiện, có tiên nhân đứng trong phủ đệ, ở Tiên giới xa xôi phát động pháp bảo tiên gia, giúp ông lão kia chống lại Thiên kiếp!
Lúc này ở nơi khác cũng có Thiên kiếp hình thành, Hứa Ứng dõi mắt nhìn lại chỉ thấy trên bầu trời có nhiều Tiên giới hiển hiện, có tiên gia ngồi trong Tiên giới, tế tiên khí lên, thay luyện Phi Thăng kỳ nhà mình ngăn cản Thiên kiếp.
“Như vậy cũng được?”
Hứa Ứng thấy vậy không khỏi giận tím mặt, cao giọng nói: “Rõ ràng đây là thi hộ! Thiên thần trên thế giới Thiên Đạo đâu? Chết cả rồi à? Không thấy cảnh thi hộ hay sao?’
Âm thanh của y vang vọng, lập tức có rất nhiều Thiên thần lộ mặt trên bầu trời, từng ánh mắt liếc nhìn bốn phía, tìm kiếm người vừa lên tiếng.