Thổ Địa thần Tổ Đình thở dài nói: “Tuy Đạo Hải Chân Nhân thần thông quảng đại nhưng dù sao cũng không phải cổ thần chân chính. Thần lực của hắn hao sạch, cuối cùng chết ở đây’’
Hứa Ứng đứng trước tượng đá của Nguyên Đạo Hải, đột nhiên nói: “Trình độ Thiên đạo của Đạo Hải Chân Nhân ra sao?”
“Chỉ kém Thiên của cựu thế giới một chút thôi.”
Thổ Địa thần Tổ Đình sợ hắn không hiểu, vội vàng nói: “Thiên là thần linh được tồn tưởng căn cứ theo hình tượng Tổ Thần, có thể coi là một trong những thần linh cổ xưa nhất. Thiên đạo của Thiên là Thiên đạo tinh thuần nhất. Tuy Đạo hải Chân Nhân được đặt song song với hắn, nhưng thật ra là vì Đạo Hải Chân Nhân bỏ qua tính mạng tới cứu Tổ Thần, cho nên mới được xếp tại đây.’
Hứa Ứng nghe vậy nhẹ nhàng gật đầu: “Sau đó vị Đạo Hải Chân Nhân này ve sầu thoát xác, đi lên Tiên giới, trở thành Lôi Bộ Thiên Tôn. Không đúng, phải là hắn đi lên Tiên giới trước, đợi tới lúc tạo xong thế giới Thiên Đạo dựa vào lý giải đối với Thiên đạo mới leo lên bảo tọa Lôi Bộ Thiên Tôn.”
Thổ Địa thần Tổ Đình tức giận quá hóa cười, giơ chân đá một cái, lật cái trống lớn kia lên, dưới chăn che mặt của hắn sát khí đằng đằng, cười lạnh nói: “Hứa Ứng, ta nhịn ngươi rất lâu rồi! Lần trước ngươi vô pháp vô thiên, chạy tới Tổ Đình Thiên đạo giương oai! Nếu không vì Tổ Thần thiên vị ngươi, ta đã ra tay giáo huấn ngươi từ lâu rồi! Bây giờ ngươi lại dám nói xấu Đạo Hải Chân Nhân đã hi sinh cho Tổ Thần, hôm nay lão phu phải cho ngươi biết trời cao đất rộng!”
Hứa Ứng cười nói: “Nếu hắn là người, sao chết rồi lại hóa thành tảng đá? Thi thể của hắn đâu?”
Thổ Địa thần Tổ Đình đang định gõ trống đánh nguyên thần của y, nghe vậy không khỏi ngây ngốc.
Hứa Ứng đi qua bên cạnh hắn, cười nói: “Thủ đoạn ve sầu thoát xác không tệ, nhưng chỉ lừa được ngươi mà thôi, muốn lừa được người có bảy tâm nhãn như ta thì kém xa lắm! Nguyên Đạo Nhân, ngươi đúng là đồ chó má! Thế giới Thiên Đạo nhiều kẻ mù chữ như vậy, Thiên thần, Thần Vương, thậm chí ngay cả phù văn Thiên đạo trên thần khí Thiên đạo cũng là có sai lầm...”
Hắn tiếp tục cười nói: “Mấu chốt nhất là chí bảo Thiên đạo Ngọc Như Ý của ngươi, phù văn Thiên đạo cũng sai lầm nốt! Hễ là tiên nhân độ kiếp phi thăng từ Chư Thiên Vạn Giới, thiên kiếp mà bọn họ độ đều là sai lầm, đều trong khống chế của ngươi,có đúng không?”
Vừa suy yếu tiên nhân phi thăng, vừa nắm giữ điểm yếu của tiên nhân này.
Mấu chốt hơn hết là nếu giới cao tầng Tiên giới cũng muốn mượn Thiên đạo tu luyện một loại công pháp thần thông nào đó, chẳng phải trong công pháp thần thông của bọn họ cũng ẩn giấu sơ hở mà chỉ Nguyên Đạo Hải mới biết?
Ví dụ như Vô Thượng Huyền Nguyên Ngọc Đường đại pháp của Thái Tuế Thiên Tôn Ninh Trọng là tu luyện dựa theo Thiên đạo!
Lần trước Ninh Thanh công tử thi triển môn công pháp thần thông này là bị Hứa Ứng tinh thông Thiên đạo tùy tiện phá giải, nếu Thái Tuế Thiên Tôn Ninh Trọng thi triển môn công pháp thần thông này đối phó với Thiên Tôn thì sao?
Chắc chắn sẽ chết cực kỳ nhanh chóng?
“Đế Quân, Nguyên Quân, Ngọc Thanh Thiên Tôn đã sớm bố trí Chư Thiên Vạn Giới, gây ra đại loạn trong Chư Thiên Vạn Giới, lại có đệ nhất thần toán Tiên giới mang theo Quy Đạo ngọc bàn gây sóng gió khắp nơi. Chỉ có Thiên Tôn trung thành tuyệt đối với Tiên Đình, dập lửa khắp nơi, trấn áp chư thần Côn Lôn, trấn áp tứ đế cõi âm, khiến những nơi này tổn thất nặng nề.”
Hứa Ứng bùi ngùi không thôi: “Nhưng người hi vọng thiên hạ đại loạn nhất, chỉ e lại là Thiên Tôn. Chẳng qua hắn giấu giếm sâu nhất!”
Hắn nhìn bức tượng Nguyên Đạo Hải, vị này đang giơ hai tay, như đang xả thân cầu phúc cho Tổ Thần, nụ cười trên mặt như trở nên đầy ẩn ý.
“Thiên Tôn nắm giữ Thiên đạo chân chính, nhưng lại dùng Thiên đạo giả Thiên đạo sai lầm trên thế giới Thiên Đạo khiến tiên nhân Chư Thiên Vạn Giới độ kiếp, nếu ta lan truyền tin tức này sẽ gây ra hậu quả ra sao?”
Hứa Ứng chìm vào trầm tư, các loại tư duy Hoang Thương Ai Lệ Bạo Ngược nhốn nháo giúp y phân tích tiền căn hậu quả của hành động này.
“Thế giới Thiên Đạo thay thế triệt để Thiên thần nguyên thủy và Thiên đạo, chuyện này diễn ra từ hơn sáu vạn năm trước.”
Hứa Ai Ứng nói: “Khi đó Tiên giới đã thử nghiệm khống chế Thiên đạo, vì vậy tiên nhân mà Thiên Tôn có thể khống chế chỉ là tiên nhân trong hơn sáu vạn năm qua. Thời gian ngắn như vậy, chỉ e không có nhiều tiên nhân cường đại.’
Hứa Hoang Ứng nói: “Những người này đều có đủ loại sơ hở, không phải tiên nhân siêu thoát Thiên đạo thật sự. Trước mặt Thiên Tôn họ đều không chịu nổi một đòn. Cho nên không thể dùng cách này để đối phó với Thiên Tôn.’