Hỏa Long Thượng Nhân và Hàn Trạch Khang lao tới bên cạnh Lục Ngô, đột nhiên Lục Ngô quét đuôi, cuốn cả hai người đặt lên trán mình.
Hai sư đồ ngồi trên trán Lục Ngô, thân thể xóc nảy kịch liệt, chỉ thấy Lục Ngô dùng toàn bộ thân thể làm vũ khí, đối chọi với sấm sét từ tiên khí, tấn công tiên nhân, chín cái đuôi nặng như núi ầm ầm đập xuống!
Hai sư đồ cũng ra tay liên tục, ai nấy thi triển thần thông, tế ra nguyên thần, nghênh chiến tiên nhân đánh tới từ bốn phương tám hướng, cố gắng không để Lục Ngô rơi vào vòng vây trùng điệp.
Nhưng số lượng chư thần Côn Lôn quá ít, bị bao vây là chuyện sớm hay muộn.
Có điều ngay lúc này thần lực của Tây Vương Mẫu bành trướng, tạo thành đại dương mênh mông trải rộng, che khuất toàn cảnh Côn Lôn, ngăn cản một số tiên khí của Lôi Đình Đô Ti, khiến đám tiên khí này không cách nào công kích chư thần Côn Lôn.
Áp lực chư thần Côn Lôn và Hỏa Long Thượng Nhân giảm bớt, Tiên Vương Phương Tùng Hòe sải bước đi tới, nguyên thần Tiên đạo được tế ra sau lưng, như cổ thần nguyên thủy, vừa nghênh chiến Tây Vương Mẫu vừa cười lạnh nói: “Đạo hữu, tốt nhất ngươi nên ngoan ngoãn ngủ say, cũng tiện cho ta trở về bàn giao!”
Dưới ống tay áo của Tây Vương Mẫu, Phượng Dao và Thanh Loan mang thần lực hùng hậu bay tới, đánh về phía hai Địa Tiên phía sau. Thực lực của Địa Tiên không thể ccoi thường, tuy tu vi thực lực của Phượng Dao và Thanh Loan không kém gì khách câu cá nhưng cũng thấy bất lực trước mặt Địa Tiên.
Hai cô gái người tới kiệt sức, pháp bảo trên người đều vỡ vụn, Thanh Loan cắn răng tế một cái chuông gió lên, chuông kia bồng bềnh kêu leng keng, tiếng chông vang dội.
Đột nhiên tiếng chuông cất cao dữ dội, một quả tiên linh to như ngôi sao phát ra tiếng chuông hùng hồn, khiến hai Địa Tiên chấn động, đạo tâm đại loạn.
Thanh Loan ngơ ngác, Phượng Dao đã nhân cơ hội giết ngược trở lại, phát động ngũ đại bí tàng, ra tay liên hoàn, đánh trọng thương một tên Địa Tiên.
Một vị Địa Tiên tế tiên phủ lên, chém về phía tiên linh khổng lồ kia, lại coong một tiếng bị chấn động tới mức tan vỡ.
Bấy giờ Thanh Loan mới tỉnh táo lại, vội vàng vỗ cánh bay ra, nắm lấy khuyên của tiên lung, lắc về phía một Địa Tiên khác. Địa Tiên kia bị chấn động tới mức nguyên thần xao động, không thể trở về bản thể.
Hai nữ nhân giết chết Địa Tiên, Thanh Loan hưng phấn nói: “Tiểu thư, có lẽ ta hiểu lầm Trúc Thiên công rồi, cái chuông này thật hữu dụng.”
Nhưng lúc này một đạo tràng khổng lồ triển khai, bao phủ hai nữ nhân.
Một vị Thiên Tiên của Lôi Đình Đô Ti mở rộng đạo tràng, hai nữ nhân kêu lên một tiếng đau đớn, nguyên thần đều bị trấn áp.
Thiên Tiên này đi tới, sau lưng tiên khí Đô Thiên Ngũ Long thương tỏa ra tia điện lẹt xẹt.
Tiên giới, Đế Quân có lúc rảnh rỗi hiếm thấy, tới tìm Nguyên Quân đánh cờ. Đế Quân cầm cờ trắng cười nói: “Nhắc tới cũng lạ, Tiên Hạc đồng tử của ta hạ giới, không biết vì sao đến giờ vẫn chưa về.”
Nguyên Quân cầm cờ đen nói: “Tuy Tiên giới tốt thật đấy nhưng không được uy phong. Có lẽ đồng tử của ngươi nhân cơ hội hạ giới xuống đó làm mưa làm gió, kiếm ít lợi lộc rồi.”
Đế Quân hạ cờ nói: “Nghe nói Nguyên Quân cũng phái Ngọc Hồ Chân Nhân hạ giới?”
Nguyên Quân trầm ngâm, chưa đánh tiếp mà cười nói: “Thời thế dưới hạ giới đang rối ren, rất nhiều lão già trên Tiên giới nhúng tay xuống đó, nếu ta không duỗi tay ra, chỉ e tương lai không còn cơ hội thò vào!”
Người nhẹ nhàng hạ cờ.
Đế Quân nhặt một viên cờ trắng, đang định đánh xuống thì đột nhiên biến sắc đứng bật dậy nói: “Không tốt!”
Nguyên Quân kinh ngạc dò hỏi: “Đế Quân, có chuyện gì mà hốt hoảng như vậy?”
Đế Quân sắc mặt âm trầm: “Tù, Linh, Ngữ, Hữu, Ngữ... Khá lắm, phá một lèo năm phù văn phong ấn! Hứa Ứng, ngươi định lật trời hay sao?”
"Hứa Ứng?"
Nguyên Quân kinh ngạc nói: “Còn chưa giải quyết được Hứa Ứng kia à? Chuyện từ rất lâu rồi mà? Ta còn tưởng hắn chết lâu rồi.”
“Nếu chết rồi thì thiên hạ đã thái bình.”
Đế Quân lắc đầu nói: “Ngươi cũng biết mà, năm xưa hắn gây họa lớn tới mức nào. Người này mang tướng phản bội, lúc ở hạ giới đã bảy lần thành tiên, bảy lần tự chém cảnh giới, đẩy cảnh giới Phi Thăng kỳ lên tới mức độ không ai vượt qua nổi! Thế chẳng phải cắt đứt con đường phi thăng của tất cả mọi người à? Ta mến tài hắn, trấn áp hắn bốn mươi tán ngàn năm, ai ngờ thời gian đó hắn cũng không chịu yên ổn, nhiều lần nhảy lên tạo phản.’
Hắn thở dài nói: “Lần này là kịch liệt nhất, phù văn Tiên đạo mà ta dùng để trấn áp hắn đã bị hắn phạm vi năm cái. May là còn mười chín chữ chưa bị phá vỡ.
Nguyên Quân ân cần nói: “Đế Quân, nếu thấy khó giải quyết hắn quá, hay là để ta báo cho Ngọc Hồ Chân Nhân, để Ngọc Hồ Chân Nhân giúp một tay, trấn áp hắn.”