Hứa Ứng liếc mắt nhìn tiên thi bên cạnh, mắt lóe lên hung quang, tụ khí làm kiếm, phốc một tiếng đâm vào thân thể tiên thi kia. Tiên thi run rẩy, phát ra tiếng kêu trầm trầm, máu tươi chảy ròng ròng.
Hứa Ứng kinh ngạc, quay sang nhìn tiên thi kia: “Ngươi là Thiên Huyễn Chân Nhân!”
Hứa Ứng kinh ngạc nói: “Sao ngươi lại trốn ở đây? Sao trên người lại có thi khí?”
Tiên thi kia chính là Thiên Huyễn Chân Nhân bị y truy sát, đóng giả làm tiên thi, thậm chí trên người còn có thi khí nồng nặc, giống y như đúc. Nếu không phải hắn bị đâm một kiếm, Hứa Ứng cũng không phát hiện ra diện mạo thật của hắn.
Sâu trong Thi Quỷ tiên vực, Kim Hà Kiếm Quân chống kiếm trước mặt, ngồi ngay ngắn bất động, phía trước là làn sương mù nồng nặc, một cái bóng cực kỳ to lớn ngồi trong sương mù, vô số xúc tu như đường cong múa lượn trong sương.
“Kim Hà, ngươi không động thủ thì tất cả thi tiên quỷ tiên trong Thi Quỷ tiên vực sẽ nhân cơ hội thoát khỏi vùng thiên địa này!”
Cái bóng trong sương mù cười nói: “Ngươi cũng biết chúng ta lập được vô số công lao, nhưng Tiên giới đối xử bất công với chúng ta, đến mức sau khi chúng ta chết đi oán khí ngập trời, Chính oán khí này và Tiên đạo còn sót lại trên người chúng ta đã tạo thành Thi Quỷ tiên vực. Bọn chúng rời khỏi giới này, sẽ trắng trợn đồ sát thế nhân, những tội nghiệt này đều tính lên đầu ngươi! Ngươi không sợ sao?
Kim Hà Kiếm Quân vẫn không bị lay động!
Ngay lúc cái bóng trong làn sương không có cách ào, đột nhiên một luồng sát ý tuyệt thế bộc phát, chính là Hứa Ứng thi triển Tru Tiên kiếm khí quyết đấu với Ngũ Tuyệt Tiên Vương! Kiếm đạo vô thượng tỏa ra kiếm ý huy hoàng, cuối cùng cũng khiến kiếm ý cứng rắn như đá tảng của Kim Hà Kiếm Quân dao động, lộ vẻ kinh ngạc!
Cái bóng trong làn sương lập tức nắm lấy cơ hội chỉ trong chớp mắt này, bay lên không trung, xuất quyền đánh ra, tiếng nổ như trời long đất lở vang lên theo quyền này. Hắn cười ha hả nói: “Kiếm Quân, ngươi cũng có lúc lơ đễnh!”
Lúc trước hắn dung túng thi tiên thi quỷ bỏ trốn chính là để Kim Hà Kiếm Quân tới trấn áp đám thi tiên thi quỷ kia, cho mình cơ hội chạy trốn. Không ngờ Kim Hà Kiếm Quân vẫn ngồi yên bất động đối diện mình.
Khí thế của Kiếm Quân đều ẩn trong Kim Hà kiếm, không tìm được cơ hội xuất kích.
Kim Hà Kiếm Quân vội vàng rút kiếm, kiếm ý kém xa lúc trước, bàn tay thô ráp như vỏ cây va chạm với Kim Hà kiếm của hắn, ngàn vạn kiếm khí bị đánh tan, đổ ngược về phía sau.
Cái bóng trong làn sương lại xuất quyền đánh tới, Kim Hà Kiếm Quân không thể không phi thân lui lại, nhưng Kim Hà kiếm không kịp ngăn cản, hắn đành giơ cánh tay trái lên chống lại quyền phong như vỏ cây.
Thân thể hắn run rẩy kịch liệt, bị quyền này đánh bay ngược lại.
Trong làn sương có ngàn vạn xúc tu bay ra, xoạt xoạt lao về phía hắn. Kim Hà Kiếm Quân ở giữa không trung, kiếm khí đầy trời, giao đấu với ngàn vạn xúc tu kia. Lúc này mới thấy rõ, đây nào phải xúc tu mà là thi mao màu đỏ, linh hoạt sắc bén, lại nồng nặc thi khí.
Rất nhiều thi mao màu đỏ bị kiếm quang chặt đứt, nhưng cùng lúc cũng có kiếm quang bị thi mao đập nát.
“Viu!”
Đột nhiên thi mao múa lượn đầy trời nhanh chóng co lại, thu vào làn sương rồi biến mất không còn tăm hơi.
Kim Hà Kiếm Quân nắm lấy vỏ kiếm, thu hồi kiếm khí tán loạn vào trong rồi tra kiếm vào vỏ, lắc người lao vào trong làn sương. Làn sương kia là thi khí nồng nặc không gì sánh được, liên miên bất tuyệt. Kim Hà Kiếm Quân giơ tay gạt thị vụ phía trước, Hứa Ứng hơi trầm xuống.
Trong thi vụ, thi thể cổ xưa kia đã biến mất không còn tăm hơi.
“Nguy rồi.”
Kim Hà Kiếm Quân lập tức phi thân lên, ánh mắt như kiếm quan sát bốn phía.
Thi thể cổ xưa này là mấu chốt của Thi Quỷ tiên vực, chính bộ thi thể này rơi vào Quỷ Khư, oán khí ngập trời và Tiên đạo còn sót lại mới tạo thành Thi Quỷ tiên vực. Những Thi tiên thi quỷ khác bị chôn xác ở đây gia tăng lực lượng cho Thi Quỷ tiên vực.
Thi tiên thi quỷ mà thoát khỏi Thi Quỷ tiên vực sẽ dần dần suy yếu, thực lực càng ngày càng sa sút, nguy hiểm không quá lớn. Nhưng thi thể cổ xưa này mà chạy thoát, thế thì nơi hắn đứng sẽ là Thi Quỷ tiên vực, khi đó mới là thiên tai thi quỷ!”
“Dù thế nào đi nữa cũng không thể để ngươi chạy ra khỏi Quỷ Khư được!” Kim Hà Kiếm Quân xé gió bay đi.
Ninh Thanh công tử đứng bên một tiên thi khổng lồ, sắc mặt âm trầm bất định. Vừa rồi nếu không có Ngũ Tuyệt Tiên Vương ra tay kịp thời, chắc hắn đã thất thủ dưới tay Hứa Ứng. Ngũ Tuyệt Tiên Vương ra tay khiến hắn tránh khỏi trận thua, giữ được thể diện, nhưng lại khiến trận quyết đấu công bằng này trở nên không công bằng, khiến hắn thầm thấy khó chịu.