Tâm niệm Hứa Ứng máy động, yêu hoa Thiên Hà không khống chế được mình bay lên, cứ như pháp bảo của y, điều khiển như cánh tay,tế luyện cực kỳ như ý: “Gốc yêu hoa này vốn là thực vật sống trong Đại La Thiên, được dạo diệu của ta tẩm bổ nên mới có thành tựu nhu vậy.”
Hứa Ứng nói với Quả Chuông: “Nó và ngươi khác nhau, bản lĩnh của ngươi là tự mình tu luyện, còn nó chỉ là một bộ phận trong Đại La Thiên của ta. Chung gia không cần lo lắng.’
Quả Chuông nói: “Ta cảm thấy đóa yêu hoa này có âm mưu gì đó.’
Hứa Ứng cười nói: “Trong đạo tràng của ta, nó không làm gì được đâu.’
Quả Chuông thoáng yên tâm hơn, vẫn bay vào trong Đại La Thiên, giám sát mọi hành động của yêu hoa kia. Chỉ thấy yêu hoa kia chán chường hấp thu thiên địa linh lực, mượn các loại dấu ấn đại đạo trong Đại La Thiên rèn luyện bản thân, ngược lại càng lúc càng mạnh lên.
Hứa Ứng bỏ qua nghi hoặc về Đại La Thiên, đi thẳng tới Côn Lôn Ngọc Hư phong, trèo lên Thần Kiều.
Không bao lâu sau y đã tới càng lúc càng, đến Kỳ Lân nhai, vào nhanh chóng.
“Đệ tử Hứa Ứng, tới đây bái kiến tiền bối.” Hứa Ứng cúi người trước cửa nhanh chóng.
“Hứa đạo hữu, mời vào.” Bên trong có giọng nói ôn hòa vang lên.
Hứa Ứng ưỡn thẳng người, cất bước vào nhanh chóng.
Trong nhanh chóng, một vị đạo nhân gầy gò quắc thước, đứng ở đó àm như hòa cùng thiên địa, không có gì khác biệt.
Hắn cứ như vũ trụ hư không, rõ ràng đang đứng đó mà lại như ở khắp mọi nơi.
Loại đạo cảnh cao cường như vậy, Hứa Ứng chưa bao giờ thấy.
“Ra mắt đạo huynh.” Hứa Ứng cúi người.
Ngọc Hư đạo nhân đáp lễ, gương mặt bình tĩnh nói: “Hứa đạo hữu khôi phục thiên địa đại đạo nơi này, ta nhờ đó mà khôi phục, còn chưa cám ơn đạo hữu.’
Hắn mời Hứa Ứng ngồi xuống, bàn tay nhấc hờ, có ấm nước bay tới tay, châm trà xanh cho Hứa Ứng.
Hứa Ứng ngồi nghiêm nghị, dò hỏi: “Đạo huynh, lần trước ta quá vội vàng, chưa kịp tới gặp. lần này du lịch bảy năm, quay về đây, mang theo cả một bụng nghi hoặc, muốn nhờ đạo huynh giải đáp giúp ta.’
Ngọc Hư đạo nhân nói: “Lần trước ngươi đến đây trong lòng không có nghi hoặc nên dứt khoát bỏ đi. Ngươi du lịch bảy năm, biết càng nhiều, trong lòng cũng càng nghi hoặc, cho nên mới quay về nơi đây.”
Hứa Ứng suy nghĩ một hồi rồi cười nói: “Đúng vậy, năm xưa ta chưa bao giờ nghi ngờ tổ pháp lục bí, cũng không biết khởi nguồn của của Thái Nhất Thiên Tiên công, lại càng không biết mối quan hệ giữa thập động thiên và Thái Nhất động uyên. Bây giờ ta đã biết một số bí mật nhưng vẫn không biết chân tướng. Vì vậy ta tìm tới đạo huynh. Ta nghe nói Hứa gia ta là truyền thừa của Ngọc Hư cung, xin hỏi đạo huynh có việc này không?”
Ngọc Hư đạo nhân nói: “Từng có việc này. Tổ tiên của Hứa gia ngươi vốn là môn sinh của ta. bản thể của ta Ngọc Hư Đạo Chủ theo Thúy Nham đi xa, lưu lại tổ tiên ngươi trấn thủ Côn Lôn.’
Hứa Ứng sắc mặt nghiêm nghị nói: “Xin hỏi đạo huynh, sau đó đã xảy ra chuyện gì, vì sao dẫn tới truyền thừa Ngọc Hư cung thất lạc?”
Ngọc Hư đạo nhân nói: "Đạo khóc."
Hứa Ứng khẽ nhíu mày, lại là đạo khóc.
Ngọc Hư đạo nhân nói: “Truyền nhân Ngọc Hư cung tu luyện Ngọc Hư động uyên hầu như không ai chịu nổi, chỉ có số ít tu vi thấp mới thoát khỏi. Trải qua đạo khóc, truyền thừa Ngọc Hư cung cũng dần dần thất lạc.”
Hứa Ứng vẫn nghi hoặc, Ngọc Hư đạo nhân trả lời, giải quyết nghi hoặc của y về chuyện truyền thừa nhánh Ngọc Hư thất lạc, nhưng vẫn không thể lý giải vì sao truyền thừa của Hứa gia lại biến thành Thần Tiêu Ngọc Thanh và tổ pháp lục bí.
“Năm xưa sau khi truyền thừa Ngọc Hư cung thất lạc đã xảy ra chuyện gì?” Hứa Ứng truy hỏi.
Ngọc Hư đạo nhân nói: “Sau đó thiên địa đại đạo càng ngày càng suy sụp, sa sút, thiên địa linh khí linh lực cũng dần dần khô kiệt, Thiên Hà cạn nước, Địa Tiên giới sụp đổ tan rã, dân chúng Tổ Đình lầm than. Có một đạo nhân tên là Thanh Huyền tới tìm ta, định mượn Côn Lôn, dùng Côn Lôn Thần Kiều làm con đường nối tới Chư Thiên Vạn Giới, đưa người trong Tổ Đình tới Chư Thiên Vạn Giới tìm đường sống.”
Hứa Ứng trong lòng máy động: “Thượng Thanh đạo môn Thanh Huyền đạo nhân!”
Ngọc Hư đạo nhân nói: “Đó là một nhân vật rất lợi hại. Bên cạnh Thanh Huyền đạo nhân có một nhóm cao thủ đông đảo đi theo, bọn họ cho rằng thiên địa đại đạo mục nát suy yếu, nhưng đạo tiêu và đạo trướng diễn ra đồng thời. Đạo này suy yếu tất cả đạo khác quật khởi. Bọn họ nghiên cứu đại đạo mới, có thành tựu không nhỏ.”
Hứa Ứng lẳng lặng lắng nghe.
“Thanh Huyền đạo nhân là một người rất có sức hút, hắn không chỉ thuyết phục được ta mà còn khiến tổ tiên Hứa gia ngươi cũng đi theo hắn, học tập tân đạo.”
Ánh mắt Hứa Ứng sáng lên, học tập tân đạo?