Thương Ngô Đại Đế sắc mặt âm trầm, đi thẳng tới, vừa sải bước ra, đạo tràng của Ngọc Hồ Chân Nhân răng rắc một tiếng, bị xé rách ngay tại chỗ, xuất hiện một vực sâu hun hút!
Vực sâu kia xuyên qua từ giữa hai chân của Ngọc Hồ Chân Nhân, sau một khắc, vị Tiên Vương này bị xé thành hai nửa, máu tươi phun ra đầy trời!
Nguyên thần của Ngọc Hồ Chân Nhân thấy thời cơ không ổn nên đã thoát ra khỏi thân thể, vội vàng bỏ chạy, còn kêu lên: "Đạo huynh, đừng nên đuổi tận giết tuyệt!"
Thương Ngô Đại Đế đưa tay lên, bầu trời răng rắc nứt ra một khe hở thật sâu, cũng xé nguyên thần của lão ta thành hai nửa!
Thương Ngô Đại Đế đứng trước thi thể Ngọc Hồ Chân Nhân, hồi tưởng lại quá khứ giữa mình và hắn, trong lúc nhất thời bỗng bùi ngùi không thôi.
Hắn chậm rãi giơ tay lên, một vực sâu xuất hiện, nuốt chửng hai nửa thi thể Ngọc Hồ Chân Nhân vào trong, vực sâu lập tức khép lại, mai táng Ngọc Hồ Chân Nhân.
... Dù sao bọn họ cũng từng có tình bằng hữu thân thiết, có lẽ Ngọc Hồ Chân Nhân bả vai to lớn mái tóc hoa râm đã quên, nhưng Thương Ngô Đại Đế vẫn chưa quên.
Hắn chạy tới cửa sông Nại Hà, thấy Hứa Ứng cứu chữa cho Sở Tương Tương, bấy giờ mới yên tâm. Trên đời này người hiểu rõ nhất đạo pháp thần thông của Ngọc Hồ Chân Nhân chính là Hứa Ứng, Hứa Ứng dễ dàng luyện hóa đạo thương của Sở Tương Tương, cứu sống cô.
Cho dù Hứa Ứng không cứu sống, bên cạnh còn có Đông Nhạc, Bắc Đế và Luân Hồi Nữ Đế chưởng quản âm hồn, âm thần và luân hồi. Có chết bọn họ cũng có thể kéo từ cõi âm về dương gian.
Thương Ngô Đại Đế quay sang cảm tạ Hứa Ứng: “Nếu không có Hứa đạo hữu kịp thời đuổi tới cõi âm, chỉ e lần này bốn lão già chúng ta lại phải chôn một lần nữa rồi.”
Hứa Ứng đáp lễ, cười nói: “Ta cũng tình cờ gặp được nữ hiền chất đang thu Thiên Thủy ở Thiên Hà cho nên mới biết chuyện Ngọc Hồ Chân Nhân khiêu chiến các ngươi. May mà ta biết Ngọc Hồ Chân Nhân giảo hoạt, đã khiêu chiến ngươi thì chắc chắn sẽ chuẩn bị cực kỳ chu toàn, cho nên chạy tới đây một chuyến. Ngọc Hồ Chân Nhân đâu rồi?”
Thương Ngô Đại Đế nói: “Đã an táng.”
Hứa Ứng thở phào một tiếng: “Người này thật bỉ ổi, đạo huynh bầu bạn với hắn là vô duyên vô cớ làm mai một bản thân. Vô tình kết giao nhầm kẻ xấu, hối hận cả đời.”
Thương Ngô Đại Đế im lặng một hồi, nói: “Ngọc Hồ Chân Nhân vốn không phải như vậy. Lúc ở thế gian hắn rất chân thành, cần mẫn hiếu học, có chí tiến thủ. Ta kết giao với hắn, phát hiện hắn rất có khát vọng, không phải loại dung tục.”
Sở Tương Tương oán hận nói: “Phụ thần, tên kia hại người ra nông nỗi này, người còn nói đỡ cho hắn!”
Thương Ngô Đại Đế nói: “Năm xưa hắn không phải như vậy, sau khi phi thăng tới Tiên giới mới dần dần biến thành bộ dạng này.”
Ông im lặng lại, trong lòng rất khổ sở.
Sau khi Ngọc Hồ Chân Nhân phi thăng là dần dần chết đi, thi thể của hắn tới hôm nay mới được hạ táng.
Đông Nhạc Đại Đế bước tới, cười nói: “Bản lĩnh của Hứa đạo hữu càng lúc càng xuất sắc. Lần này nếu không nhờ đạo hữu chạy tới, hậu quả khó mà lường được, đa tạ đạo hữu đã trợ giúp!”
Hứa Ứng cười nói: “Bản lĩnh của ta xuất sắc thì bề ngoài cũng càng xuất sắc.”
Đông Nhạc Đại Đế cười ha hả nhưng không tiếp câu này, nói: “Đạo hữu đừng nói đùa.”
Bắc âm Đại Đế bước tới nói: “Lại kết một thiện duyên với Hứa đạo hữu rồi.’
Hứa Ứng cười nói: “Làm đạo hữu thì nên hỗ trợ thôi. Chư vị đạo huynh xa lạ quá rồi. Bây giờ Tổ Đình bổ thiên, hừng hực khí thế. Tổ Đình cũng có Minh Hải cổ xưa, tất cả mọi người đều chuẩn bị cho tam giới triều tịch. Vì sao chư vị không liên lạc với đạo hữu bên Tổ Đình? Sau này không cần đơn đả độc đấu.”
Luân Hồi Nữ Đế đi tới nói khẽ: “Hứa đạo hữu nói đúng lắm. Bốn vị đạo hữu cõi âm chúng ta có hơi bảo thủ, lần này chỉ riêng Nguyên Quân trên Tiên giới phát động thế lực cỡ chín trâu mất một sợi lông thôi mà khiến chúng ta suýt bị diệt sạch. Đừng nói Tiên giới động thủ, cho dù Nguyên Quân nổi sát ý, chúng ta cũng không đỡ nổi. Chúng ta và Minh Hải cổ xưa tuy là quan hệ cạnh tranh nhưng nước giếng không phạm nước sông, quan hệ với các đạo hữu Tổ Đình cũng không có gì xấu, sao không liên thủ?”
Thương Ngô Đại Đế nhìn Bắc Đế và Đông Nhạc, ánh mắt hai người cũng nhìn sang, ba vị Đại Đế cõi âm ai nấy gật đầu.
Luân Hồi Nữ Đế nói: “Ta đã cứu Tiểu Thiên Tôn, Tiểu Thiên Tôn lại là đệ tử của Hứa đạo hữu, có quan hệ rất sâu. Lần này xin nhờ Hứa đạo hữu tiến cử giúp cho.”
Hứa Ứng cười nói: “Việc này không khó.”
Đám người lập tức khởi hành.
Hứa Ứng tế Đệ Tam Thiên Quan lên, theo bọn họ chạy tới Tổ Đình. Cõi âm không kéo tới Tổ Đình, tứ đế không thể thông qua cõi âm tới đó, nếu không có Đệ Tam Thiên Quan của Hứa Ứng thì chỉ có nước đi bộ.