Nữ tiên nghe vậy đột nhiên nói: “Nếu bức tranh mà chàng lấy được là hình vẽ Đế Quân dùng để phá giải phong ấn chư phật, thế thì tuyệt đối không thể coi thường, nó ẩn chứa trí tuệ và thành quả của Đế Quân. Phong ấn của chàng cũng do Đế Quân bố trí, có lẽ chàng có thể căn cứ theo những gì mình tìm hiểu được trong tranh để tìm kiếm ảo diệu trong đạo giải trừ phong ấn.”
Hứa Ứng ngây ngẩn, lập tức vui mừng bật cười nói: “Trời cũng giúp ta! Cuối cùng ta cũng có hi vọng phá giải phong ấn rồi!”
Y cười ha hả, tiếng cười vang vọng mây xanh, khiến xung quanh Côn Lôn rung chuyển, thiếu chút nữa gây tuyết lở. Cũng may đông đảo Sơn thần ổn định lại thế tuyết nên mới không gây ra đại họa.
Tiếng cười của Hứa Ứng vẫn không dứt, đột nhiên hai hốc mắt đỏ bừng, không nhịn được đổ lệ như mưa, miệng lẩm bẩm: “Cuối cùng cũng phá giải được phong ấn rồi, cuối cùng cũng có thể...”
Vài vạn năm uất ức khổ sở đột nhiên dâng lên, chiếm cứ nội tâm y, khiến y không kiềm chế được nước mắt của mình.
Nữ tiên cũng vui thay cho y, lại thấy trong lòng chua xót, cảm xúc trập trùng: “Có lẽ chàng nhớ lại ký ức kiếp đầu sẽ khiến quan hệ giữa chúng ta trở lại như xưa.”
Cuối cùng Hứa Ứng cũng ổn định được tâm thần, lập tức mang giấy bút tới viết mười sáu chữ:
"Thụ mệnh vu thiên
Thử sinh vĩnh trấn
Linh ngữ tù khốn
Phong cấm hữu ngữ”.
Sau đó y quan sát kỹ lưỡng, thử nghiệm giải mã.
Lúc trước y chỉ biết mười sáu chữ này vừa ra sao nhưng hoàn toàn không hiểu gì về ảo diệu trong mười sáu chữ này. Bức tranh phá phong ấn của Đế Quân rơi vào mắt y, khiến y nhận được ảo diệu trong đạo về phá giải phong ấn, giờ nhìn mười sáu chữ này, đủ loại huyền ảo trong mười sáu phù văn Tiên đạo đột nhiên ùn ùn kéo tới!
Trong đầu y, các loại đại đạo tiên gia ẩn chứa trong mười sáu phù văn Tiên đạo dần dần hiển hiện, đạo lý huyền diệu hóa thành đạo âm xao động, vang lên bên tai y.
Trong mắt y, mười sáu chữ phù văn phân giải, hóa thành xiềng xích đại đạo, hình thành đạo tràng Thiên đạo, xiềng xích đại đạo giăng chằng chịt rồi lập tức phân giải, hóa thành các loại đạo tượng kỳ dị.
Thời gian từ từ trôi qua, Tây Vương Mẫu lệnh cho Phượng Dao tới mời Hứa Ứng tới, nữ tiên trả lời: “Hứa công tử còn đang lĩnh ngộ, đang lúc mấu chốt.”
Phượng Dao nhìn lại, chỉ thấy quanh người Hứa Ứng là các loại đạo tượng kỳ dị bay lượn, đạo âm chấn động không ngừng, có Tiên đạo hóa thành hào quang chiếu rọi mây xanh, cực kỳ xán lạn.
Phượng Dao đành trở về báo cáo cho Tây Vương Mẫu.
Tây Vương Mẫu nói: “Đợi hắn tỉnh lại rồi tính.”
Lại thêm mười ngày, Phượng Dao lại phụng lệnh Tây Vương Mẫu đi tới, vẫn thấy Hứa Ứng hệt như lúc trước, quanh người tỏa ra hào quang Tiên đạo, đạo tượng ngưng tụ thành các văn tượng đại đạo, ghi lại một số đạo lý cao thâm khó lường.
Nữ tiên nói: “Hắn vẫn đang cảm ngộ.”
Phượng Dao đành ấm ức rời khỏi.
Lại thêm một tháng, Phượng Dao lại đến, nữ tiên đáp: “Hắn vẫn chưa tỉnh.”
Phượng Dao lắc đầu nói: “Là Tây Vương Mẫu mời tiên tử tới, nói là gần đây có tiên nhân hạ giới, tìm kiếm vị trí Côn Lôn, tu vi cực kỳ cao thâm. Tây Vương Mẫu mời tiên tử tới, chắc là định dịch chuyển Côn Lôn sang thế giới khác.”
Nữ tiên và cô cùng tới gặp Tây Vương Mẫu, bàn bạc một phen rồi phát động nguyên thần, cảm ứng với Chư Thiên Vạn Giới. Trên trời dị tượng ùn ùn kéo tới, ngàn vạn chư thiên thế giới dồn dập xuất hiện.
Mấy ngày nay Hỏa Long Thượng Nhân và Hàn Trạch Khang cũng được hưởng phúc trong Côn Lôn, ăn tiên thảo, đào tiên kim, uống tiên tuyền,thậm chí còn chạy tới chỗ đám Sơn thần như Lục Ngô, Khai Minh, quan sát lĩnh ngộ các thần linh này.
Hai sư đồ đã vứt Thần Thứu cung ra sau đầu, giờ thấy trên bầu trời hiện ra dị tượng, thần sắc cả hai không khỏi ngây ngốc.
Hỏa Long Thượng Nhân đột nhiên run rẩy nói: “Đây là đạo tượng vạn giới! Là đạo tượng của Chư Thiên Vạn Giới!”
Hàn Trạch Khang đầu óc choáng váng, không hiểu sư phụ mình đang nói gì.
Hỏa Long Thượng Nhân tóm cổ hắn lay như điên, giọng nói run rẩy: “Đồ đệ ngốc, đây là đạo tượng Chư Thiên Vạn Giới! Bất cứ loại đạo tượng nào đều ẩn chứa lực lượng thế giới, tìm hiểu được nó, biến nó thành thần thông của mình, uy lực mạnh mẽ tới mức không thể tưởng tượng nổi!”
Hàn Trạch Khang bị hắn bóp tới mức mắt trợn trắng, giãy dụa nói: “Sư, sư phụ, con... tắt thở mất...”
Hỏa Long Thượng Nhân buông hắn ra, ngơ ngác nhìn bầu trời, đột nhiên hai mắt đẫm lệ nức nở nói: “Cuối cùng Trương Hỏa Long ta cũng có thể thoát khỏi cái bóng của sư tổ Thần Thứu cung. Cuối cùng ta cũng có thể vượt qua sư tổ...”
Hắn lẩm bẩm, nói tâm nguyện của mình lúc nhỏ là vượt qua sư tổ, vinh danh cho môn phái Thần Thứu cung, nhưng tới thế hệ của hắn Thần Thứu cung chỉ còn lại có hai người.