Hứa Ứng cười ha hả, cười vang long trời lở đất: "Thiên Tiên giới tự xưng là địa phương cao cấp, nắm giữ đạo pháp Bỉ Ngạn. Hôm nay gặp mặt, chẳng qua chỉ thế thôi, không thể khiến hai sư đồ man di chúng ta tin phục."
Y vừa dứt lời, đột nhiên từng tòa động uyên trên bầu trời truyền đến từng luồng khí tức cường đại, rõ ràng là các vị long tộc trưởng lão tu luyện trong động uyên bị y làm kinh động, nhao nhao bay ra khỏi động uyên.
Từng tòa động uyên Chí Tôn xoay tròn, từng vị cường giả thân người đầu rồng xuất hiện trên bầu trời, động uyên treo sau đầu bọn họ, cảm giác áp bách mười phần.
Minh Mạn công chúa lập tức bay lên trời, bay vào trong động uyên Võ Đạo của Hứa Ứng, đại chiến cấp bậc này, cô đã không thể nhúng tay vào.
"Man di..."
Một vị trưởng lão vừa nói xong câu này, Hứa Ứng đã phóng lên trời, lao về phía hắn. Vị trưởng lão long tộc kia tức giận, lập tức phát động huyền công.
Minh Mạn công chúa ngồi bên rìa động uyên Võ Đạo, nói: "Hễ Vân Môn Tam Tuyệt bản, công pháp Bất Hủ. Viêm như tiêu trung yên, địch nhược cảnh diệu hoa. Võ thành đới thần phong, điềm chiếu thôn thanh a, xương hạp lâm đan tỉnh, vân môn úc tha nga... "
Hứa Ứng vừa nghe kinh nghĩa, vừa giao phong cùng trưởng lão kia, chỉ ba hiệp, trưởng lão kia đã người ngợm đẫm máu lui về phía sau.
Hứa Ứng còn chưa kịp nghỉ ngơi, ác phong ập tới sau lưng, lại có một vị trưởng lão long tộc biến hóa, thần lực ngập trời, kéo tới từ sau lưng y.
Minh Mạn công chúa nhanh chóng nói: "Đây là Lịch Thiên Kiếp Chứng Luân Hồi kinh, cũng là công pháp Bất Hủ. Vô pháp vô thi, vô thiện ác quả, vô khẩu thiện báo, lịch kiếp tồn nhất niệm nhi thủ trung..."
Hứa Ứng quay người, bị một vầng sáng luân hồi hút vào trong đó, Minh Mạn tụng niệm không ngừng, giảng giải ảo diệu công pháp này.
Hứa Ứng giết xuyên Luân Hồi, giao chiến với vị đại cao thủ tu luyện trải qua ngàn kiếp chứng luân hồi kia, song phương chỉ chiến đấu trong chốc lát, hai tay của vị trưởng lão long tộc kia đứt đoạn, miệng phun máu tươi rơi xuống.
"Man di, chớ có càn rỡ!"
Lại có một trưởng lão long tộc đánh tới, Minh Mạn công chúa thấy chiêu pháp thần thông của hắn là biết phương pháp tu hành, nói: "Đây là Thiên Vũ Chứng Đạo! Hồn thiên giả, bão nguyên thủ nhất..."
Hứa Ứng liên tục đánh xuống, liên tiếp đả thương hơn mười vị trưởng lão long tộc, đánh trưởng lão long tộc Minh Phủ một lượt, lớn tiếng cười nói: "Tuyệt học long tộc, chỉ đến thế mà thôi! Xem như hai sư đồ man di chúng ta đã lĩnh giáo, cáo từ!"
Hai thầy trò đi về phía Tử Thanh long thành, mới chưa đến nửa đường, hơn mười vị trưởng lão của tiên thành Minh Phủ là đuổi giết đến đây, hơn mười vị trưởng lão phải muốn giữ thanh danh của mình nên bao vây chém giết quanh Hứa Ứng, Hứa Ứng vừa đánh vừa đi, dọc đường chém giết đến long trời lở đất.
Khi đến gần Tử Thanh long thành, hơn mười vị trưởng lão của Minh Phủ tiên thành e ngại thể diện, không thể không rút lui.
Trên dưới Tử Thanh long thành đều biết hạ giới có một cặp thầy trò nhân tộc tự xưng là man di, một nam một nữ, khiêu chiến hai thành Long Hoa, Minh Phủ, đánh bại rất nhiều cường giả long tộc.
Bởi vậy, trưởng lão Minh Phủ vừa mới lui lại, Hứa Ứng đã gặp phải mấy vị trưởng lão che mặt của Tử Thanh long thành.
Chỉ có điều hiển nhiên cường giả của Tử Thanh long thành đã đánh giá thấp tu vi của Hứa Ứng, hai bên huyết chiến một hồi, mấy vị trưởng lão kia không thể làm gì được Hứa Ứng, không thể không rút lui.
Trải qua chuyện này, cuối cùng Hứa Ứng cũng danh chấn Thiên Tiên giới.
Trường Hưng, Kim Khuyết, Triêu Thiên, Thượng Lâm, Linh Quang, Thái Trùng, các tiên thành đều biết Hứa man di đến từ Địa Tiên giới, đến đây lĩnh giáo tuyệt học long tộc của Thiên Tiên giới, đánh bại rất nhiều cao thủ, chưa từng thất bại một lần.
Man di này còn có nữ đệ tử man di, cũng dũng mãnh thiện chiến.
Rất nhiều cường giả long tộc ám sát mai phục, vậy mà cũng không thể giữ y lại, thực lực quả thật kinh người.
Qua năm sáu ngày, Hứa Ứng tiến vào Kim Khuyết thành, không có trực tiếp khiêu chiến cường giả Kim Khuyết thành, mà tới một tòa tiên sơn trong thành ở lại.
Bên trong ngọn tiên sơn kia vốn có đạo quán do cao thủ long tộc xây dựng, thấy y đi tới, không dám chậm trễ, chỉnh lý đạo quan cho hai sư đồ rồi bỏ trốn mất dạng.
Hứa Ứng trải qua mấy ngày ác chiến này, trên người đã bị thương, bởi vậy trong lúc bận rộn lại nghỉ ngơi ở chỗ này nghỉ ngơi mấy ngày, thỉnh giáo Minh Mạn các loại kinh nghĩa Bất Hủ.
Minh Mạn vẫn không thể trực tiếp tu luyện đạo pháp Bỉ Ngạn, vì vậy đều học qua một lượt các loại đạo pháp, bất luận các trưởng lão kia thi triển tuyệt học gì, cô đều có thể mở miệng nói ra kinh văn đạo pháp, quả thực chính là một kho báu công pháp Bất Hủ.
Có điều Hứa Ứng cũng không bạc đãi cô, Minh Mạn chỉ không thể trực tiếp học tập đạo pháp Bỉ Ngạn, nhưng chuyển hóa thành long văn là có thể tu hành.
Hứa Ứng phụ trách giải thích các loại công pháp cho cô, để cô chọn lựa tu hành.