Linh Tư Ức thầm giật mình, vội vàng lùi lại, tránh khỏi lực xung kích khủng khiếp kia.
Loại đấu pháp ngang ngược của hai người khiến cô kinh hãi không thôi, đổi lại là cô, chắc chắn không thể đứng yên tại chỗ giao đấu với kẻ địch như vậy.
“Cho dù ta tế cành dương liễu lên, cùng lắm chỉ đỡ được hai chùy.” Cô nghĩ thầm trong lòng.
Nhưng lần đầu cô gặp Hứa Ứng, rõ ràng tu vi thực lực của cô còn cao hơn Hứa Ứng. Mới mấy năm ngắn ngủi mà Hứa Ứng đã vượt xa cô, thậm chí có thể giao chiến chính diện với loại Tiên Vương như Ứng Thiên Tứ.
Hai tay Ứng Thiên Tứ chấn động, máu tươi chảy ra đầm đìa nhưng lại cười ha hả, thế như hổ điên, vung cây đại chùy tiếp tục đập xuống, miệng hô to: “Thống khoái, thống khoái. Hứa Thiên Tôn, không thể phủ nhận, cái loại ăn bám nhà ngươi cũng không mềm. Ta còn tưởng Nguyên Quân móc rỗng thân thể ngươi rồi.”
“Rầm!” Hắn đập chùy xuống, đột nhiên Đấu Chiến Ngũ Lôi chùy nổ tung, chia năm xẻ bảy.
Hứa Ứng lao ra Đấu Chiến Ngũ Lôi chùy, phóng lên tận trời, nghênh tiếp thân thể cao lớn của Ứng Thiên Tứ, cười lạnh nói: “Thủ đoạn của ta không những không mềm, ngược lại còn rất cứng rắn, cứng tới mức ngươi không chịu nổi.”
Y xuất quyền đấm tới, Ứng Thiên Tứ cười ha hả, ánh mắt lóe lên vẻ hưng phấn: “Ngươi lao vào đạo tràng của ta, cũng tức là đi vào Tiên giới của ta. Ta cho ngươi mở mang tầm mắt, thế nào là Tiên Vương chân chính.”
Bên ngoài đạo tràng của hắn xuất hiện từng sợi đạo liên thô to, phát ra uy lực vô cùng vô tận. Ứng Thiên Tứ như chúa tể của đạo tràng này, khống chế tất cả mọi sinh linh tiến vào đạo tràng!
Nhưng quyền này của Hứa Ứng phát lực từ ngoài đạo tràng, những nơi nó đi qua đạo liên dồn dập tan vỡ, quyền này đánh ra, đạo tràng của Ứng Thiên Tứ bị xé thành một lỗ thủng lớn, như một vết rách trên bầu trời, xé toạc đạo tràng của hắn.
Sườn phải của Ứng Thiên Tứ nằm trên vết rách này, y phục lập tức rách bươm, da thịt nổ tung, xương sườn đùng đùng đứt gãy.
Hứa Ứng giết vào đạo tràng của hắn, thế như chẻ tre, uy hiếp tính mạng hắn. Ứng Thiên Tứ gặp nguy không loạn, cao giọng nói: “Chư tiên Cự Uy cung của ta đâu..“
Tiên giới, bên ngoài Thiên cung Cự Uy cung, ngàn vạn tiên nhân Đấu Bộ ai nấy lay động tiên kỳ, bố trí trấn áp, một luồng hào quang như cầu vồng tử trên trời giáng xuống, chiếu lên người Ứng Thiên Tứ.
Thân thể Ứng Thiên Tứ liên tục bành trướng, nguyên thần cũng theo đó hóa lớn, chỉ trong khoảnh khắc đã hóa thành ngkl đỉnh thiên lập địa, cười ha hả nói: “Hứa Thiên Tôn, ngươi tưởng ta tới đây gặp ngươi một mình chắc. Chúng ta đông người, đè thôi cũng chết ngươi.”
Thân thể chuyển hóa thành khổng lồ không gì sánh được, đạo tràng cũng trải rộng ra. Đứng trước mặt hắn, Hứa Ứng nhỏ bé như sâu kiến, chỉ phi hành trong đạo tràng của hắn thôi cũng tốn rất nhiều thời gian.
Mà thời gian này đủ để Ứng Thiên Tứ thong dong ứng đối. Nói cách khác, Hứa Ứng không thể công kích tới hắn,của òn hắn có thể công kích Hứa Ứng.
“Chưa chắc.”
Hứa Ứng tế nguyên thần lên, nguyên thần kia chỉ cao hai trượng nhưng khoảnh khắc sau đã như Pháp Thiên Tượng Địa, cúi người một cái là nguyên thần vạn trượng, bất diệt linh quang múa lượn.
Nguyên thần của y đột nhiên thu nhỏ, bước lên phía trước một bước, hạ xuống thân thể Hứa Ứng. Hứa Ứng cúi người, khi ưỡn thẳng ra đứng dậy đã cao tới vạn trượng, giằng co với Ứng Thiên Tứ.
“Xô đổ Bất Chu sơn.” Hứa Ứng giơ cao hai tay, đan xen vào nhau, hung hăng đập xuống.
“rầm!”
Bầu trời sụp đổ, Bất Chu sơn hùng vĩ phá tan bầu trời Tổ Đình, hung hăng đâm vào đạo tràng của Ứng Thiên Tứ, ma sát với khí quyển, làm dấy lên lôi hỏa vô tận.
Bất Chu Sơn kia đánh vào đạo tràng, chấn vỡ đạo liên khổng lồ, đập xuống đầu Ứng Thiên Tứ. Ứng Thiên Tứ tai mắt mũi miệng phun máu, Pháp Thiên Tượng Địa phải nhờ ngàn vạn tiên nhân trong Cự Uy cung cùng thi pháp gia trì mới có thể thi triển, giờ lập tức tan vỡ, thân thể nguyên thần nhanh chóng thu nhỏ, rơi từ không trung xuống đất.
Hắn đờ đẫn, định bò dậy, đột nhiên một cái chân giẫm lên người hắn, đè đầu hắn xuống bùn.
Hứa Ứng thản nhiên nói: “Ứng cung chủ, năm xưa ta giẫm ngươi thế này à?”
“Không phải.”
Ứng Thiên Tứ giọng ồm ồm nói: “Năm xưa ngươi cướp cô nương của ta, đánh ngã ta rồi giẫm lên mặt ta.”
Hứa Ứng lắc đầu: “Ngươi còn dám mạnh miệng, Hứa mỗ quang minh lỗi lạc, sao lại là loại háo sắc trong miệng ngươi được.”
Sát tâm của y nổi lên, đang định động thủ, đột nhiên thân thể cứng đờ, bị một luồng sát khí khóa chặt.
“Hứa Thiên Tôn, ngươi có phải háo sắc hay không, đã có kết luận từ lâu rồi.”
Một giọng nói nhẹ nhàng khoan thai vang lên: “Cự Uy cung chủ không nói dối. Tại hạ và nữ nhi của Điền Tiên Quân là thanh mai trúc mã, thuở nhỏ vô tư, còn không phải bị ngươi đoạt mất.”