Lúc này lại có một luồng hắc quang chạy tới, là một con chó mực, nó lướt nhanh như bay, tung người nhảy lên phóng qua hải nhãn, đón lấy thi thể của Hứa Ứng, chạy ra bên ngoài Thiên Uyên.
"Nhị đệ, ta tới cứu ngươi đây!" chó mực kêu lên.
Vị Diệu Cảnh kia nhíu mày, tiện tay vỗ một cái, con chó mực kia như bị đánh trúng, đập lên vách ra, phát ra tiếng kêu thê thảm, sau đó tiếp tục cõng Hứa Ứng hốt hoảng bỏ chạy.
"Ồ? Một con chó có thể luyện thân thể đến mức mạnh như vậy ư?" tồn tại Diệu Cảnh kia kinh ngạc không thôi, thân hình lóe lên, lập tức có một đạo thân ngoại hóa thân bay ra, đuổi giết con chó mực nọ.
Hao Thiên Khuyển cõng lấy thi thể của Hứa Ứng một đường chạy trốn, lên trời xuống đất, hốt hoảng chạy thục mạng. Sau lưng, thân ngoại hóa thân của vị Diệu Cảnh kia luôn có thể đuổi kịp hắn.
Hao Thiên Khuyển chạy trốn tới địa tiên giới, song phương ngươi truy ta trốn, chạy hơn mười ngày, thương thế của Hao Thiên Khuyển tái phát, khó có thể kiên trì được nữa, đặt thi thể Hứa Ứng ở trên mặt đất, ghé vào lồng ngực của y lắng nghe, nhưng lại không thể nghe thấy bất kỳ thanh âm gì.
Hắn liếm liếm trán của Hứa Ứng, chỉ thấy lạnh buốt mà thôi.
"Nhị đệ, ngươi cứ nhập thổ vi an đi."
Chó mực rơi lệ, dùng sức moi ra một cái hố đất, mai táng Hứa Ứng.
Hao Thiên Khuyển đứng lên, cúi đầu bái lạy Hứa Ứng một cái, cũng chẳng lập bia mà xoay người rời đi.
Mộ phần của Hứa Ứng lẻ loi ở đó, trên ngôi mộ mới không có bất kỳ ngọn cây cọng cỏ nào, hệt như mộ phần của những cô hồn dã quỷ kia.
Qua mấy tháng, trên mộ dần dần có cỏ mọc lên.
Lại qua hai năm, bên cạnh mộ mọc ra vài gốc cây, vô cùng khỏe mạnh.
Trong bóng tối, Hứa Ứng chỉ cảm thấy mình càng ngày càng lạnh, hệt như bị đóng băng vĩnh viễn vậy.
Xung quanh y, nguyên một đám Hứa Ứng cũng dần dần trở nên mơ hồ không rõ, như thể những ký ức kia sắp sửa tan biến.
"Người bắt rắn Hứa Ứng!" Một thanh âm truyền đến đánh thức y.
Hứa Ứng mở to hai mắt, nhìn thấy một Hứa Ứng khác từ trong bóng tối đi tới, Hứa Ứng kia trông có vẻ trưởng thành hơn y, là một thanh niên, anh tuấn bất phàm.
"Thực xin lỗi, ta thua rồi."
Thanh niên Hứa Ứng kia quỳ lạy y, vẻ mặt chán nản nói, "Thế giới này không cho phép anh hùng Thanh Huyền tồn tại, cũng không cho phép Hứa Ứng quang minh lỗi lạc tồn tại. Hứa Ứng và Thanh Huyền đều sống không nổi. Người có thể sống được, chỉ có người bắt rắn Hứa Ứng mà thôi."
"Cho nên, ta tới để chào từ giã ngươi."
Hứa Ứng gian nan đứng lên, đánh giá thanh niên Hứa Ứng kia.
"Ngươi đi đâu?"
"Ta đi tìm Tử Đồng của ta, cũng có thể là đi tìm một thế giới cần có anh hùng trong giấc mộng của ta."
Thanh niên Hứa Ứng đi vào trong bóng tối, quay đầu phất phất tay với y, "Xin lỗi, không thể để lại được gì cho ngươi, lại còn phá hủy cục diện mà ngươi vất vả tạo ra."
Thân ảnh của y dần dần lẫn vào trong bóng tối, biến mất không thấy gì nữa.
Bên ngoài mộ phần, dông tố nổi lên, tia chớp liên tục đánh xuống, đánh xuống mấy gốc cây bên mộ hoang.
Cây cối phát ra tiếng vang răng rắc, bùng cháy trong dông tố, ầm ầm ngã đổ ra hai bên.
Đột nhiên, một bàn tay xuyên qua lớp bùn đất, năm ngón tay giang rộng ra, giống như muốn bắt lấy bầu trời.
Mộ phần vỡ ra.
Sau một lúc lâu, một thiếu niên dính đầy bùn đất lảo đảo leo ra từ trong mộ phần.
"Ta còn còn sống... Ta còn còn sống —— "
Trên người y khắp nơi đều là vết thương, hai tay nắm chặt, ngửa mặt lên trời kêu to giữa cơn dông tố, sau lưng có mười ba cảnh giới nhảy ra.
Nhưng mà những cảnh giới này lại không có hình dáng cảnh giới, hết thảy đều bị cắt đi, một mảnh trống rỗng!
"Nhưng ta đã không có thứ gì , đã không còn gì... Ta thua rồi, ha ha ha ha, ta thua rồi!"
Y thất tha thất thểu đi xuống núi, bộ dạng điên điên khùng khùng.
Ngày hôm đó, y đi vào một nơi tên là Thần Đô, đi qua một gốc liễu lớn. Lúc này y mới nhớ ra, nơi này đã từng được gọi là Thế giới Nguyên Thú.
Y đần độn ngồi dưới cây liễu, miệng lẩm bẩm: "Ta thua, thua sạch rồi, hai bàn tay trắng..."
Có quan sai đuổi y đi, bởi vì nơi này là chỗ chém đầu.
Y lẳng lặng đi thẳng về phía trước, tri bất giác đi vào nguyên phủ, đứng ở dưới mái hiên bên ngoài nguyên phủ. Y tòa đình viện kia, nhớ tới rất nhiều chuyện.
"Ha, ta thua, thua hết mọi thứ rồi..." Y cúi đầu, hối hận nói.
"Kẽo kẹt."
Cửa mở ra.
Thanh âm của Kiêu Bá truyền đến: "Tiểu thư, cẩn thận."
Thiếu niên lôi thôi kia nghe thấy thanh âm này thì ngước mắt nhìn lại, một thiếu nữ mắt ngọc mày ngài đi ra từ trong nguyên phủ.
Tầm mắt của thiếu niên và thiếu nữ giao nhau, thời gian như ngừng trôi.