" Lúc trước đối với ta mà nói thì Mạnh Sơn Minh sâu không lường được, nhưng Mạnh Sơn Minh bây giờ khắp nơi đều là sơ hở." Trong lòng Hứa Ứng yên lặng suy nghĩ.
Mà những sơ hở này, đều bị y gieo xuống từ lần thu hoạch kia.
"Tổ Thần, Thánh Tôn, các ngươi tiếp tục dạy bảo Vị Ương, ta tu luyện thêm một đoạn thời gian nữa là có thể trợ giúp hai vị chữa trị đạo thương rồi." Hứa Ứng mỉm cười nói.
Thánh Tôn và Tổ Thần im lặng gật đầu.
Tiên Đế Chí Tôn suất lĩnh đám người Tạo Hóa, Diệu La đi xa, La Phù Đạo Chủ thấy sắc mặt của hắn vô cùng ngưng trọng thì cười nói: "Bệ hạ không cần lo lắng, đạo thương trên người Hứa Ứng cũng chưa khỏi hẳn, một năm sau, chưa chắc đã có thể khỏi hẳn. Hắn không có căn cơ đại đạo, bị cắt thành trống rỗng, với tình trạng của hắn, không đả thương được ngươi đâu. Hắn sẽ chỉ bị ngươi thu hoạch thêm lần nữa mà thôi."
Nguyên Anh Đạo Chủ khẽ nhíu mày, nói: "Có điều trông hắn không giống như chẳng hề có đạo cơ. Dùng tân đạo mà nói, bây giờ hắn đã là Lục Đạo cảnh. Thời gian năm năm, có thể từ không có gì cả, một hơi tu luyện tới Lục Đạo cảnh sao?"
La Phù Đạo Chủ lắc đầu nói: "Đừng nói Lục Đạo cảnh, cho dù hắn có thể tu luyện tới Đạo Cảnh cảnh, chẳng qua cũng chỉ ngang với lúc trước. Mà Minh Tôn luyện hóa cảnh giới của hắn, chiếm đoạt động uyên của hắn, dùng ẩn cảnh của hắn để bù đắp thiếu sót của mình. Dù là xét trong Lục Tôn, tu vi thực lực của Minh Tôn cũng gần với Thánh Tôn. Hứa Ứng sao có thể so sánh với Minh Tôn chứ?"
Nguyên Anh Đạo Chủ cẩn thận suy nghĩ, không thể không thừa nhận hắn rất có đạo lý.
Tiên Đế thở dài, nói: "Mục tiêu của ta xưa nay không phải là Hứa Ứng, Hứa Ứng chỉ là một cọng rau đã bị cắt xong, chỉ sót lại chút rễ cây lại nảy mầm lần nữa mà thôi. Loại hoa màu này khó mà mọc ra trái cây xuất sắc gì, thu hoạch không khó. Mục tiêu của ta là Thánh Tôn và Tổ Thần. Cơ hội lần này rất hiếm có, nếu như mất đi cơ hội lần này, khiến Thánh Tôn và Tổ Thần khôi phục lại, muốn diệt trừ bọn họ sẽ vô cùng khó khăn."
Sắc mặt của cả đám người đều trở nên ngưng trọng.
Thánh Tôn mới là kẻ địch lớn nhất của bọn họ, cũng là mục tiêu chuyến này của bọn họ!
Chỉ là lúc này bọn họ đều bị trọng thương, thân thể và nguyên thần lâm vào xu thế Táng hóa, tu vi bị Thúy Nham đại đạo ô nhiễm, rất khó luyện đi những đạo thương này.
Diệu La Chí Tôn khẽ nhíu mày, trong lòng yên lặng nói: "Hứa Ứng hẳn là không đơn giản như vậy. Hắn là Lục Đạo cảnh, có thể ngăn cản Đại La Phục Thiên Kiếm mà ta tế lên thì không hợp lí chút nào."
Lần này, dù là Tạo Hóa hay là đám người Đan Huyền Tử, Hỏa Linh tiên tử, thậm chí bao gồm cả Tiên Đế đều chưa từng giao phong chính diện với Hứa Ứng hiện tại. Người duy nhất từng có va chạm với Hứa Ứng chính là Diệu La Chí Tôn.
Diệu La bị trấn áp dưới thuyền, lấy Đại La Phục Thiên Kiếm ám sát Hứa Ứng, lần lượt bị Thánh Tôn Tổ Thần và Nguyên Vị Ương ngăn cản, nhưng vẫn có 49 chiếc Phục Thiên Kiếm xông ra khỏi trùng vây.
Nhưng toàn bộ những Phục Thiên Kiếm này của hắn đều bị Hứa Ứng đón đỡ được!
Tuy nói khi đó hắn cần chống lại sự nghiền ép tới từ Độ Thế Kim Thuyền, không cách nào phát huy ra toàn bộ uy lực của Phục Thiên Kiếm, nhưng pháp bảo Chí Tôn kinh người cỡ nào, dù chỉ phát huy được một hai thành uy lực thì cũng đủ để hủy diệt một Luyện Khí sĩ Lục Đạo cảnh trăm vạn lần!
"Tốc độ phát triển của Hứa Ứng có nhanh hơn nữa, một năm sau cũng không thể tu luyện tới cấp độ Chí Tôn được." Trong lòng của hắn thầm nghĩ, không nói chuyện này cho Tiên Đế biết.
Dù sao, loại chuyện này nói ra cũng rất mất mặt.
Vả lại, giữa Lục Tôn Thập Nhị Diệu thường thường "Đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi" với nhau, Tiên Đế Chí Tôn còn chưa trọng thương ngã gục, mình sao có thể dệt hoa trên gấm chứ?
"Ta thu hoạch Hứa Ứng, trong đó có một tòa đạo cảnh chính là Thúy Nham đạo cảnh, đạo cảnh này chính là Hứa Ứng lĩnh ngộ Thúy Nham đại đạo luyện thành, ẩn chứa mấu chốt phá giải đạo thương trên người các ngươi."
Tiên Đế Chí Tôn sắc mặt ôn hòa, cười nói, "Hứa Ứng lĩnh ngộ Thúy Nham đại đạo là dựa vào Thái Nhất Khai Ngộ, chư vị sư thúc ai có Thái Nhất Khai Ngộ, không ngại lấy ra, mọi người cùng nhau nghiên cứu Thúy Nham đại đạo, sớm ngày giải quyết thương thế."
Thái Nhất Khai Ngộ chính là Ngộ Đạo Chi Pháp mà Hạo Thiên Đế lĩnh ngộ ra từ bên trên Thúy Nham của Địa Tiên giới, Hạo Thiên Đế dựa vào pháp này để lĩnh ngộ Thái Nhất đại đạo, triệu hoán động uyên Thái Nhất.
Lịch đại Tiên Đế, các đời Đạo Tổ, cũng đều dựa vào Thái Nhất Khai Ngộ để triệu hoán động uyên của mình. Chỉ là về sau Thái Nhất Khai Ngộ đã bị cấm chỉ lưu truyền, biến mất giữa thế gian.