Tạo Hóa Chí Tôn ở bên kia không khỏi nghiêm nghị, vội vàng xoay người, trầm giọng nói: "Minh Tôn, chúng ta là minh hữu, ngươi đừng làm càn."
La Phù Đạo Chủ đã bỏ chạy nghe vậy thì dưới chân lảo đảo, trong lòng vừa sợ vừa giận: "Hóa ra bọn họ mới là cùng một phe! Ta vất vả như thế đều là làm áo cưới thay cho bọn họ! Hai người này từ đầu chí cuối không muốn chia cho ta phần nào, lại còn muốn lấy mạng của ta!"
Tiên Đế Chí Tôn không động thủ với Tạo Hóa Chí Tôn, thực lực của Tạo Hóa Chí Tôn cao minh hơn hắn rất nhiều, cũng đã có phòng bị, hắn không làm gì được.
Lâu Minh Ngọc nắm lấy cơ hội, mang theo Hứa Ứng chạy ra khỏi Đại Minh cung.
Tạo Hóa Chí Tôn nhướng mày, nhìn về phía Tiên Đế Chí Tôn, hắn biết mục đích chuyến này của Tiên Đế chính là Hứa Ứng, nhưng chưa từng động thủ, đúng là kỳ lạ.
"Sư thúc, chúng ta lấy được Đại Minh cung đã đủ rồi."
Tiên Đế nói, "Bây giờ thu thập Đại Minh cung quan trọng hơn. Thu tòa Đại Minh cung này xong, chúng ta còn phải đi ám toán Thánh Tôn nữa."
Tạo Hóa Chí Tôn thầm giật mình, nói: "Thánh Tôn có can đảm khiêu chiến Tổ Thần, hơn phân nửa là có thủ đoạn tự vệ, còn không đến mức chết trong tay Tổ Thần. Hắn nhất định có thể chạy thoát từ trong tay Tổ Thần. Bây giờ ngươi nhìn thấy uy lực của Đại Minh cung, hẳn là cũng biết thực lực của Thánh Tôn cường đại tới cỡ nào rồi. Cho dù hắn và Tổ Thần lưỡng bại câu thương, cũng không phải hai ta có khả năng đối đầu."
Hắn liếc nhìn Tiên Đế Chí Tôn một cái, nói: "Thực không dám giấu giếm, cỡ như ngươi vẫn còn kém chút hỏa hầu. Ta còn có thể thoát được dưới tay Thánh Tôn, nhưng ngươi thì ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có, chết là cái chắc!"
Ánh mắt của Tiên Đế Chí Tôn rơi trên người Hứa Ứng, nói: "Sư thúc yên tâm, ta sẽ có được hỏa hầu đó nhanh thôi. Đến lúc đó, ta cũng sẽ không yếu hơn sư thúc đâu!"
Tạo Hóa Chí Tôn thuận theo ánh mắt của hắn nhìn lại, chỉ thấy hắn đang nhìn Hứa Ứng, hiển nhiên thứ khiến Tiên Đế Chí Tôn tự tin như thế chính là Hứa Ứng!
"Cắt được cọng hẹ Hứa Ứng này, thật sự có thể để hắn trưởng thành đến trình độ có thể chống lại ta ư?" Tạo Hóa Chí Tôn cảm thấy khó mà tin được.
Tiên Đế đột nhiên nhớ tới một chuyện khác, Vi Tự và Tổ Long Triệu Chính đã tới Thiên Uyên thám hiểm, đến nay vẫn chưa về. Sau khi hai người này tiến vào Thiên Uyên, La Phù Đạo Chủ bị giam giữ trong Thiên Uyên lại chạy ra.
"Chẳng lẽ La Phù Đạo Chủ là do hai người bọn họ thả ra? Sao đến nay bọn họ còn chưa xuất hiện nữa? Chẳng lẽ vẫn còn ở trong Thiên Uyên ư?" Trong lòng của hắn thầm nghĩ.
Lâu Minh Ngọc mang theo Hứa Ứng xông ra Đại La Thiên của Thánh Tôn, xuyên qua từ bên trong những La Thiên khác. Hắn hoảng sợ bỏ chạy, vì sao Tiên Đế lại đột nhiên phản bội, đánh La Phù Đạo Chủ trọng thương, buông tha bọn họ? Trong lòng của hắn đã có suy đoán khác.
"Mục đích của Minh Tôn chính là vì thu hoạch Hứa sư đệ, Hứa sư đệ phế bỏ tu vi của bản thân, dẫn đến việc thập đại đạo cảnh của hắn cũng vì vậy mà không còn nữa. Nhưng Minh Tôn phát hiện Hứa sư đệ luyện thành mười một loại đại đạo, không đúng, là mười hai loại!"
Lúc này Lâu Minh Ngọc mới chú ý tới Hứa Ứng đã luyện thành loại đại đạo thứ mười hai, thấp giọng nói, "Hứa sư đệ tu thành Lục Đạo cảnh, chính là Phi Thăng kỳ! Bởi vậy, mục đích của Minh Tôn là muốn rau mình vun trồng có thêm thời gian phát triển, tiện cho thu hoạch khả quan hơn một chút, thu hoạch mười hai đạo cảnh! Lần này Hứa sư đệ là trùng tu, tốc độ tu luyện cực nhanh, không bao lâu nữa là có thể tu luyện tới cảnh giới lúc trước, hắn có thể đợi được!"
Hắn lao vùn vụt xuống từ trong La Thiên, mang theo Hứa Ứng bay về phía Cửu Thiên, thầm nghĩ, "Bây giờ tình hình đang nguy cấp, Minh Tôn không giết Hứa sư đệ, nhưng hai người khác chưa chắc sẽ không giết. Tạm thời cứ thới Cửu Thiên tránh một chút, đám người Dương Long Đế, Cửu U Đế một mực mời ta tới chỗ bọn họ ngồi một chút. Cứ nhân cơ hội này tới Cửu Thiên tránh né đám người kia vậy."
Hắn đi vào Dương Thiên, Thiên Cung của Dương Long Đế đã tu sửa xong, nhưng nhìn thấy hắn thì không khỏi biến sắc, vội vàng phong bế Thiên Cung, trốn ở bên trong không dám đi ra.
"Lão hồ ly, nhất định hắn đã đoán ra Thánh Tôn và Tổ Thần đang đại chiến, Thánh Tôn không bảo vệ được Hứa sư đệ, hắn sợ vì vậy mà đắc tội Minh Tôn nên mới đóng cửa từ chối tiếp khách!"
Lâu Minh Ngọc hừ lạnh một tiếng, tiếp tục chạy về phía Chu Thiên, Thái Tiêu Đế nhìn thấy hắn đi tới Chu Thiên thì cũng biến sắc, vội vã phong bế Chu Thiên Thiên Cung, từ chối tiếp khách.
Lâu Minh Ngọc mang theo Hứa Ứng một đường đi xuống, dù là Cửu U Đế Lư Hạp Đế, hay là Khuyết Lâm Đế, Phù Nguyệt Đế, nhìn thấy bọn họ đều hoảng sợ đóng cửa cung lại, từ chối người từ ngoài ngàn dặm.
Hiển nhiên, Chư Đế đều hiểu nguyên do, không muốn bị bọn họ liên luỵ.