Y vốn tưởng đại thế giới Nguyên Sơ bị Ma đạo ô nhiễm nghiêm trọng như vậy, sẽ không còn nhân loại sinh sống, không ngờ nơi này vẫn có nhân loại sinh hoạt.
Y chần chờ một chút, đi vào trong thôn.
Trong thôn trang, mọi người mặc y phục da thú, trên làn da để trần có hoa văn kỳ dị, chắc là ma văn.
Mọi người trong thôn trang cũng kinh ngạc nhìn y, dồn dập ngừng tay.
Hứa Ứng đi tới giữa thôn trang, thấy một bàn thờ. Những người này đang cúng bái thần linh, không khác gì thôn dân trong Thần Châu đại địa.
Ma thần trong điện thờ đột nhiên thức tỉnh, khí hương hỏa lượn lờ xung quanh. Hắn cảnh giác ngửi mùi trên người Hứa Ứng, nói: “Luyện khí sĩ, ngươi vừa từ tiền tuyến trở về? Trên người ngươi có mùi Thiên đạo dị chủng!”
Hứa Ứng gật nhẹ đầu nói: “Ta vừa từ tiền tuyến trở về.”
Ma thần kia lộ vẻ khâm phục nói: “Tiền tuyến nguy hiểm dị thường, tiếc là ta phải bảo vệ bách tính ở nơi đây, không thể đích thân ra chiến trường...”
Vừa nói vừa dần dần hóa đá, lại biến thành tượng.
Hứa Ứng ra khỏi thôn trạng, bay lên không trung, chỉ thấy ngoài rà đại thế giới Nguyên Sơ đâu đâu cũng có thôn trang của nhân loại bị ma hóa, nhiều chỗ còn có thành trấn.
Nơi này đã bị Ma đạo đồng hóa, hình thành Ma Vực, thôn trang thành trấn lớn lớn nhỏ nhỏ thờ cúng ngàn vạn Ma thần, khí hương hỏa bốc lên, bị ngàn vạn Ma thần hấp thu, tạo thành Thiên đạo dị vực.
Những Ma thần này có kẻ cực kỳ yếu ớt, không khác gì thần linh mà Hứa Ứng từng gặp. Nhưng cũng có Ma thần đã được lễ bái ngàn vạn năm, hấp thu rất nhiều khí hương hỏa, trở nên cực kỳ cường đại.
Thậm chí Hứa Ứng còn cảm ứng được trong dãy núi có Ma thần cường đại như Thiên thần!
Hắn vừa đi vừa nghỉ, quan sát nhân loại trong Ma Vực, thay đổi trang phục của mình, cố gắng khiến bản thân trông giống thiếu niên Ma Vực, tránh gây chú ý.
Mấy ngày sau, Hứa Ứng đã thông thạo thói quen của nhân loại trong Ma Vực, thậm chí còn vẽ một số hoa văn Ma đạo ra ngoài da thịt.
Ngày hôm đó, cuối cùng y cũng đi tới biên giới đại thế giới Nguyên Sơ, bước vào Ma Vực.
Đột nhiên trước mặt có hào quang rực rỡ, một Ma Vực đỏ lửa xuất hiện trước mắt hắn, ma hỏa hừng hực. Nhìn từ xa lại trong ánh lửa rực cháy đó thi thoảng có ngọn lửa như phượng hoàng bay lên, lao lên bầu trời vạn dặm rồi tiêu tán.
Trong biển lửa hừng hực đó, lại có hai vầng thái dương tỏa ra thiên hỏa dâng lên trong biển lửa, bốn phía là từng ngôi sao bị nung tới mức đỏ chót.
Mặt trời kia rất không bình thường, nếu nhìn cả nó và những ngôi sao xoay xung quanh trông hệt như một cái khóa, khóa ma nhật kia lại.
Lại có một có một tinh cầu lạnh lẽo bay lên trong biển lửa, tỏa ra hào quang như ánh trăng, hòa vào ma nhật.
“Bát Hoang Luyện Nhật Lô!”
Hứa Ứng tâm thần chấn động, đứng ngoài rìa biển lửa mênh mông bát ngát này, miệng lẩm bẩm: “Thần thông Bát Hoang Luyện Nhật Lô của ta là luyện thành ở nơi này?’
Trong biển lửa có con thuyền thần bí đi thẳng tới, xuyên qua ngọn lửa hùng vĩ, lái về phía này.
Người chèo thuyền là một Ma thần, lái con thuyền tới bờ biển lửa.
Lúc này lại thấy mười luyện khí sĩ ma tộc đi tới một nơi cách đó không xa, đứng bên bờ biển chờ thuyền tới rồi dồn dập nhảy lên thuyền.
“Này.”
Một thiếu nữ ma tộc lớn tiếng hô với Hứa Ứng trên bờ: “Thuyền qua biển lửa đã tới, ngươi có lên thuyền không? Không đi thuyền này thì ngươi phải chờ thêm mười ngày đấy.”
Hứa Ứng lắc đầu nói: “Ta không có tiền.’
Thiếu nữ ma tộc kia da dẻ trắng trẻo, nghe vậy cười một tiếng, lấy một cái túi đổ ra vài thứ mang đậm khí hương hỏa, chắc là tiền tệ lưu thông trong Ma Vực. Cô thanh toán thêm một vé thuyền rồi cười nói: “Ngươi có thể lên thuyền được rồi.”
Hứa Ứng vội vàng cám ơn, nhảy lên thuyền.
Thiếu nữ ma tộc kia hai mắt sáng ngời, cười nói: “Ta tên Hồ Trác Quân, ngươi tên là gì?’
Hứa Ứng đường hoàng nói: “Hứa Ứng.’
"Hứa Ứng?"
Lúc này Ma thần chèo thuyền nghe vậy lập tức cúi thân thể khổng lồ xuống, thò đầu ra trước mặt Hứa Ứng và thiếu nữ kia, quan sát Hứa Ứng, giọng ồm ồm nói: “Thiếu niên, mặt mũi ngươi quen quá, cứ như trước đây từng gặp rồi.”
Hắn cực kỳ già nua, chậm rãi đứng thẳng dậy, tiếp tục nói với giọng ồm ồm: “Hình như mấy vạn năm trước ta từng gặp người trẻ tuổi bộ dạng giống ngươi. Ta quá cổ xưa, không nhớ rõ lắm...”
Hứa Ứng cười nói: “Lại có người trông giống ta à?”
Ma thần kia chèo thuyền, con thuyền chậm rãi rời bờ, chạy vào trong biển: “Thế giới quá rộng lớn, có lẽ sẽ sinh ra người giống người như đúc. Thiếu niên năm xưa khiến thế nhân không khỏi kinh ngạc, ngồi vững một chút, phía trước là tiên mộ!”
Hứa Ứng nhìn theo, trong biển lửa có một ngôi mộ khổng lồ xuất hiện, trên bia mộ to lớn có tiên hỏa hừng hực. Trên mộ viết:
"Thanh Nguyên Diệu Đạo Phu Hữu Thái Ất Chân Quân Huệ Dân Nhân Thánh Đại Đế, Nhị Lang Chân Quân chi mộ."