Nam Tử Ngôn vội vàng nói: “Thế chẳng phải Hứa công tử đang gặp nguy hiểm à?”
Ánh mắt Tử Vi Hậu Chủ mờ mịt tử khí, nói: “Đợi hắn cứu thi thể của trẫm ra, trẫm sẽ khuyên bảo hắn, không nên tùy tiện vận dụng động uyên Thái Nhất. Trẫm cũng sẽ giúp hắn che giấu trước tên thần toán kia, khiến hắn không tính ra được Hứa Ứng đã tìm được động uyên Thái Nhất hay chưa.”
Hắn thần thái ngạo nghễ: “Khi trẫm chết rồi có tính toán trẫm cũng chẳng sao. Nhưng chỉ cần trẫm phục sinh, trẫm vẫn là đại đế hùng cứ vạn cổ, há có thể để ai tính toán?”
Nam Tử Ngôn nhẹ nhàng thở phào, nói: “Bệ hạ, rốt cuộc những phù văn Tiên đạo này là phong ấn do ai lưu lại? Tu vi của bọn họ ra sao?’
Tử Vi Hậu Chủ nhìn về phía các loại phong ấn phù văn Tiên đạo trên bầu trời, thản nhiên nói: “Lúc trước chúng ta gọi loại cảnh giới này là Đại La Kim Tiên, Đại La Diệu Cảnh, nhưng sau này bọn họ đắc đạo lại gọi là Chí Tôn. Những phù văn Tiên đạo này là do một số tồn tại Chí Tôn lưu lại.”
Giọng nói của hắn vừa dứt, đột nhiên lại thấy Hứa Ứng đi thẳng về phía trước, thân hình y tiếp cận phù văn Tiên đạo, hai tay múa lượn, đầu ngón tay có phù văn Tiên đạo nối liền với phù văn Chí Tôn, cứ như do cùng một hoa văn Tiên đạo tạo thành!
Trái tim Tử Vi Hậu Chủ giật thót lên tận cổ họng, bất giác xiết chặt nắm tay.
Đó là phù văn Chí Tôn, nếu Hứa Ứng kích thích uy lực của phù văn, phù văn Chí Tôn bộc phát, chỉ trong chốc lát sẽ phá hủy y!
Nhưng điểm kỳ quái là đạo văn của Hứa Ứng nối liền với phù văn Chí Tôn mà không kích thích phù văn Chí Tôn. Phù văn Chí Tôn vẫn hoàn toàn không lay chuyển, cứ như đạo văn của Hứa Ứng vốn là một bộ phận của nó.
Đạo văn và phù văn vốn là hai loại hệ thống, nhưng trong tay Hứa Ứng lại dung hợp hoàn mỹ!
Thân hình Hứa Ứng từ từ di chuyển về phía trước, tiếp xúc với phù văn Chí Tôn, chậm rãi rút phù văn trong đó ra.
Tử Vi Hậu Chủ và Nam Tử Ngôn nín thở, chỉ thấy Hứa Ứng như hòa làm một thể với phù văn Chí Tôn, từ từ trôi vào trong phù văn, lại từ từ ra khỏi phù văn, tới khi hoàn toàn tách ra.
Tử Vi Hậu Chủ ngơ ngác: “Đây là phương pháp phá giải khốn kiếp nào vậy?’
Nam Tử Ngôn nhìn mà không hiểu, vội vàng nói: “Bệ hạ, Hứa công tử phá giải thế nào vậy?’
Tử Vi Hậu Chủ khôi phục bình tĩnh, sắc mặt kỳ quái nói: “Hắn không phá giải phù văn Chí Tôn mà thuận theo phù văn Chí Tôn, gia tăng chút gì đó trên phù văn Chí Tôn.”
Nam Tử Ngôn vẫn không hiểu.
Tử Vi Hậu Chủ nói: “Giả sử như phù văn Chí Tôn là căn phòng không có cửa, không phải hắn cưỡng ép đục cửa, phá giải phong ấn, mà để cho đạo văn của mình dung hợp cùng căn phòng, sau khi dung hợp xong bản thân chính là một phần của bức tường, đi xuyên qua tường là đủ.”
Nam Tử Ngôn cũng hiểu được đại khái.
Phương pháp phá giải phù văn Chí Tôn quá phiền phức, là phải đối đầu với trí tuệ của Chí Tôn, phá giải trí tuệ của đối phương. Chưa nói tới Hứa Ứng có bản lĩnh này hay không, cho dù y có thì thời gian tiêu tốn cũng nhiều tới đáng sợ.
Hứa Ứng thử nghiệm phá giải phù văn phong ấn của Đế Quân, biết rõ đối đầu về mặt trí tuệ cần tiêu tốn rất nhiều thời gian, mà bọn họ đang thiếu nhất chính là thời gian.
Cho nên y không tìm cách phá giải mà là phương pháp dung nhập.
Y chỉ cần lý giải đạo lý và trí tuệ ẩn chứa trong phù văn Chí Tôn, dùng đạo văn để giải thích nội dung trong phù văn Chí Tôn, dung nhập vào phù văn Chí Tôn, không có gì khác biệt.
Từ đó y có thể khiến đạo văn bắt chước của mình xuyên qua phù văn Chí Tôn, không cần lo kích thích phù văn Chí Tôn.
Y không phá giải được những phong ấn này, nhưng lý giải phù văn Chí Tôn lại đơn giản hơn rất nhiều. Dù sao kiến thức trong phù văn Chí Tôn cũng thoát thai từ << Thái Nhất Khai Ngộ >>.
Cho dù gặp phải phù văn không bắt nguồn từ Thái Nhất Khai Ngộ, y cũng có thể tránh đi, đột phá từ phù văn khác.
Phong ấn ở nơi này quá nhiều, nhìn như ổn định, nhưng chính vì có quá nhiều phong ấn cho nên lại thành bất ổn. Mỗi loại phong ấn chiếm cứ không gian khác biệt, thế nào cũng có đường tiến vào Càn Sơn đế lăng!
Hứa Ứng không ngừng xâm nhập, thân hình dần dần biến mất trong tầm mắt đám người Tử Vi Hậu Chủ và Nam Tử Ngôn.
Đám người Tử Vi Hậu Chủ đứng chờ bên ngoài một thời gian dài, từ đầu đến cuối không thấy Hứa Ứng trở về. Lại thêm hai ngày nữa, Hứa Ứng như biến mất bên trong đế lăng.
Lại qua nửa tháng, Hứa Ứng vẫn chưa ra khỏi đế lăng.
“Chẳng lẽ Hứa công tử chết trong đế lăng rồi?” Nam Tử Ngôn lo lắng bất an.