Dọc đường hắn lại thấy cả Tế Giác Phật tử, chỉ thấy Tế Giác Phật tử cũng đâm thủng màng nhĩ, không nghe đạo âm của Hứa Ứng.
Hai kẻ điếc liếc mắt nhìn nhau, lẳng lặng gật đầu, bước sóng vai nhau kiên định đi về phía khu đất Hứa gia.
Nhưng lúc này đột nhiên bầu trời tràn ngập đạo quang, hiển nhiên Hứa Ứng đã biến đạo pháp của bản thân thành ánh sáng. Bọn họ thấy đạo quang là lập tức biến sắc.
Hai kẻ điếc liếc mắt nhìn nhau, lập tức quyết định giơ tay che mắt mình lại, lần mò tiến tới.
Cuối cùng bọn họ hỗ trợ lẫn nhau, dựa vào ký ức của mình phi thân lên, đi tới tiên sơn có khu đất Hứa gia.
Bọn họ tay cầm gậy trúc, lần mò gậy trúc dưới đất, tay nắm tay đối phương, dắt nhau đi vào khu đất Hứa gia.
Bọn họ đã cảm nhận được khí tức của ba thiên địa nguyên thần của Hứa Ứng, ai nấy mỉm cười, cuối cùng cũng tìm được thiên địa nguyên thần của Hứa Ứng, chỉ cần diệt trừ ba thiên địa nguyên thần này, phá khí thế hung hãn vô địch chém, bọn họ sẽ được cứu.
Đột nhiên bọn họ cảm thấy phía trước mình xuất hiện thêm một khí tức.
Một khí tức hung ác tàn bạo không gì sánh được.
Hai người mắt không thấy gì, chỉ cảm thấy một ma vương đứng phía trước, dưới chân là núi thây biển máu, đó là phản chiếu nội tâm của Hứa Ứng!
“Hai vị định đi đâu thế?” Tiếng nói âm trần của Hứa Ứng vang lên phía trước.
Tế Giác và Ninh Thanh công tử trong lòng bối rối, nhưng sau bối rối lại bình tĩnh lại, thời không này hai người như có tâm linh cảm ứng.
“Vô Tướng Vô Tác!”
Tế Giác phát động đạo âm phật pháp, chấn động tâm linh hung tàn của Hứa Ứng, vừa ra tay đã khiến y rối loạn. Ninh Thanh công tử lao ầm ầm tới, ôm chặt lấy Hứa Ứng.
Hứa Ứng lật tay xuất chưởng vỗ lên đỉnh đầu hắn, đánh cho nửa đầu hắn nổ tung, nửa khác lún vào cổ, chìm vào ngực!
Tế Giác lao tới, giơ tay nắm lấy cổ Hứa Ứng, Hứa Ứng tồn tưởng Tru Tiên kiếm khí, chặt đứt tay hắn. Nhưng tay khác của Tế Giác đã nắm lấy phật châu trên cổ Hứa Ứng.
“Ong~~”
Phật quang bùng lên, một trăm lẻ tám viên phật châu không ngừng xoay tròn.
Hứa Ứng đang định xử lý hai người, đột nhiên vẻ hung ác tàn độc trong mắt dần dần tiêu tán, thần trí khôi phục thanh tỉnh.
“A Ứng thí chủ, cuối cùng ngươi cũng tỉnh rồi.”
Cuối cùng Tế Giác Phật tử cũng dùng phật pháp trấn áp ảnh hưởng từ ba chữ Lệ Bạo Ngược lên Hứa Ứng. Hứa Ứng nhớ lại hành động của mình lúc trước, trong lòng hổ thẹn không thôi, liên tục tạ lỗi với hai người.
Hai người vẫn cực kỳ cảnh giác y, nhìn chằm chằm không rời.
Ba người không tìm được đường rời khỏi Doanh Châu, đành phải đợi Bỉ Ngạn kế tiếp. Doanh Châu bay trong hư không, phải đợi tới Bỉ Ngạn kế tiếp, dòng lũ địa từ tạo thành con đường nối sang, bọn họ mới có cơ hội đi sang Bỉ Ngạn.
Sau khi tới Bỉ Ngạn, muốn rời khỏi thì phải có na tiên hoặc luyện tu luyện lục bí mở động thiên, mượn cảm ứng yếu ớt tìm được động thiên đó, không khéo có thể trở về.
Ngoài ra, bọn họ chỉ có thể đợi tới khi Doanh Châu lại tới gần Quỷ Khư.
Ninh Thanh công tử nói: “Doanh Châu là một bộ phận của Tiên giới, đất rộng của nhiều, khắp nơi đều là bảo vật, đã tới đây rồi sao lại về tay không được? Ta phải tranh thủ tu luyện, tăng cường tu vi thực lực.’
Hứa Ứng dò hỏi: “Lúc ở Tiên giới ngươi không có cơ hội như vậy sao?”
Ninh Thanh công tử nói: “Mỗi tấc đất trên Tiên giới đều có chủ nhân, thánh địa tiên sơn trên Tiên giới đều nằm trong tay cường giả. Ta là con trai của Thiên Tôn Thái Tuế bộ nhưng cũng không có mấy lãnh địa, chỉ đủ cho ta tu luyện tới cảnh giới Thiên Tiên.”
Hứa Ứng còn không biết tài nguyên ở Tiên giới lại căng thẳng tới vậy.
Ninh Thanh công tử cố sức tụ tập tiên linh chi khí, tập trung tu luyện. Tế Giác Phật tử cũng căn dặn: “Ngươi ở yên đấy, không được đi đâu cả, tập trung tu luyện kiếm đạo nguyên thần của ngươi đi! Ta cũng phải tu hành một thời gian.”
Hứa Ứng ngoan ngoãn đáp ứng, không đi đâu khác, tập trung rèn luyện kiếm tâm, tinh luyện kiếm thuật.
Trong Doanh Châu tiên linh chi khí cực kỳ dồi dào, Tế Giác Phật tử cũng tranh thủ tu hành, tăng cường tu vi. Nhưng hai ngày sau, vị Phật tử này tỉnh lại đúng thời hạn, thi triển vài thần thông Phật đạo dán lên người Hứa Ứng, tiếp đó mới nhập định lần nữa.
Thỉnh thoảng Ninh Thanh công tử cũng tỉnh lại, quan sát Hứa Ứng, phát hiện Hứa Ứng không có điểm lạ nào mới dám tu hành tiếp.
Doanh Châu không hổ là thánh địa Tiên giới, tu vi của cả Tế Giác lẫn Ninh Thanh đều tiến bộ nhanh chóng. Nhất là Ninh Thanh, sau khi nhận được Đại Động Tạo Hóa Quy Nguyên kinh, hắn tập trung tu luyện, tu vi tiến bộ mãnh liệt, lại có thêm tài nguyên của Doanh Châu, tiến triển cực nhanh.