Kiếm Chỉ của Hứa Ứng nghênh đón Phục Thiên Kiếm, kiếm chỉ giao minh, Tru Tiên kiếm khí trên đầu ngón tay của Hứa Ứng bị phá, chỉ thấy kiếm quang lượn lờ, hai ngón tay của y máu thịt tung bay, chẳng mấy chốc chỉ còn lại bạch cốt!
Kiếm quang kia thực sự mạnh mẽ đến cực điểm, phá vỡ Vô Lậu Kim Thân của y, dọc theo hai ngón tay hướng về cổ tay, cánh tay xoay tròn mà lên!
Song chỉ của Hứa Ứng lúc này chỉ còn xương trắng, keng một tiếng bắn lên thân kiếm của Phục Thiên Kiếm, tiếng kiếm ngân vang xa xôi, cánh tay phải cầm kiếm của Diệu La Chí Tôn bị chấn động đến mức tê dại, hổ khẩu suýt nữa nứt ra.
Hai người đều lui về phía sau, tránh xa mũi nhọn của đối phương.
Hứa Ứng giơ tay phải của mình lên, luyện hết tất cả kiếm khí kiếm ý trong vết thương, máu thịt sôi trào, huyết nhục vừa bị chém đứt lập tức tái sinh.
Diệu La Chí Tôn xoa xoa cánh tay đang căng ra, thở ra một ngụm trọc khí, đột nhiên lấy ra động uyên Thiếu Hạo, động uyên Chí Tôn này vừa xuất hiện đã khiến cho thực lực của hắn tăng lên nhanh chóng!
Vừa nãy, lần giao thủ này khiến hắn ý thức được Hứa Đạo Tổ trước mắt này cũng không phải là hạng người dễ chọc, tu vi thực lực của y đã mạnh hơn rất nhiều so với trận chiến ở Thiên Uyên.
Nếu mình không sử dụng Động Uyên Thiếu Hạo, chỉ sợ không cách nào làm gì được đối phương!
"Hứa Ứng, ngươi còn thiếu một món pháp bảo Chí Tôn, mục đích lần này của ngươi là để cho Ngư Cơ Đạo Nhân luyện một món pháp bảo đúng không?"
Diệu La Chí Tôn lạnh nhạt nói: "Nhưng, ngươi không có cơ hội này đâu!"
Hứa Ứng nhướng mày lên, cũng tế bảy tòa Động Uyên của mình lên, sắc mặt nghiêm nghị.
Tuy rằng chỉ giao phong trong thời gian ngắn ngủi, nhưng chiến lực mà Diệu La thể hiện lại hơn hẳn La Phù Đạo Chủ Cố Bất Niệm xếp thứ tư trong Thập Nhị Diệu!
"Cố Bất Niệm khiến cho ta nhìn thấy cánh cửa của Chí Tôn cảnh, như vậy Diệu La có thể cho ta bước vào Chí Tôn cảnh được hay không? Hi vọng hắn có thể mang đến áp lực đủ nhiều cho ta!"
Hứa Ứng vừa mới nghĩ tới đây, đột nhiên một luồng kiếm ý mênh mông thâm thúy mà lại bá đạo không gì sánh được tiến vào trong đầu của y, sát khí khuấy động.
Cùng lúc đó, bên ngoài Bích Du Cung, Huyền Nhai Tử đứng ở trước cửa cung giám sát một đám đệ tử tu luyện kiếm đạo. Lúc này, trong lòng hắn có cảm giác, bỗng nhiên quay đầu nhìn lại, không khỏi trợn mắt há hốc mồm.
Chỉ thấy trên Thương Nguyên mênh mông kia, đoạn tàn kiếm Tru Tiên lơ lửng giữa thiên địa trong thời gian dài đột nhiên bắt đầu chuyển động.
"Vèo -- "
Thanh tàn kiếm đỉnh thiên lập địa kia phá vỡ hư không, biến mất không thấy gì nữa.
Huyền Nhai Tử kinh ngạc không thôi.
Bến thuyền Thiên Hải, Hứa Ứng trong lòng khẽ động, bất đắc dĩ nói: "Kiếm của ta, đến rồi."
Hứa Ứng còn chưa dứt lời, đột nhiên mặt biển phía dưới kiếm ý khuấy động vỡ ra, tử khí ngập trời đập vào mặt, một thanh cự kiếm không trọn vẹn từ trên trời giáng xuống, vèo một tiếng, dựng đứng ở trên mặt biển trước mặt Hứa Ứng!
Tàn kiếm chặt đứt trời cao, tử ý ngập trời.
Thanh kiếm này sừng sững giữa trời đất, cao tới trời xanh; rủ xuống mặt biển, ánh lên tịch mịch xung quanh.
Giờ phút này, không gian lặng ngắt như tờ, ngay cả sóng gió cũng lắng xuống, chỉ còn lại tử ý khuấy động kia lan tràn trong thiên địa.
Kiếm này tru tiên, tru diệt tất cả tiên trên thế gian, cắt đứt hết tất cả đại đạo!
Hứa Ứng thở dài, Tru Tiên Kiếm vốn không nên tới, nếu Tru Tiên Kiếm không tới, y còn có thể mượn sức mạnh của Diệu La khiến bản thân tiến thêm một bước.
Nhưng Diệu La lại là kẻ thù của Tru Tiên Kiếm, còn luyện cả kiếm đạo của Tru Tiên Kiếm, sát khí ngập trời, kinh động tới thanh tàn kiếm này. Hơn nữa Đại La Phục Thiên Kiếm của hắn được luyện từ mảnh vỡ của Tru Tiên Kiếm, đại thù tăng lên gấp bội.
Diệu La Chí Tôn không khỏi biến sắc, tàn kiếm Tru Tiên đột nhiên xuất hiện là chuyện hắn chưa từng ngờ tới, uy thế của thanh kiếm này năm xưa tới giờ vẫn đang rõ mồn một trước mắt hắn.
Đông Thạch tiên sinh ở phía xa nhìn thấy thanh tàn kiếm này, sắc mặt không khỏi vàng như đất, định quay người rời đi. Nhưng khi hắn xoay người lại thì thấy Thập Phế Thiên Quân - Liễu Quán Nhất đang đứng phía sau hắn cách đó không xa.
"Đông Thạch, ngươi vẫn nhát gan như trước kia."
Liễu Quán Nhất thản nhiên nói: "Lẽ nào ngay cả trận chiến này ngươi cũng không dám xem? Đông Thạch đứng thứ bảy trong Thập Nhị Diệu, đường đường là lãnh tụ nghĩa quân, sao lại nhát cáy như thế chứ?"
Đông Thạch tiên sinh thấy là hắn thì thở phào nhẹ nhõm, cười nói: "Nếu ta không cẩn thận như vậy, há có thể sống đến bây giờ? Liễu Quán Nhất, ngươi không phải đối thủ của ta đâu, mau đi đi!"
Liễu Quán Nhất nói: "Ta giết Cửu Cung Đạo Quân, hiến tế đầu của hắn trước linh quan của Đế Thanh Huyền."
Sắc mặt Đông Thạch tiên sinh lập tức biến đổi.