Hứa Ứng điềm nhiên nói: "Thiên thừa tướng, ngươi cũng xứng sao? Ta biết mục đích của ngươi, diệt trừ Minh Tuân, đả thương Hứa Ứng ta khiến cho Minh Hi chiến thắng. Nhưng ngươi đã đánh giá thấp Bất Hủ, cũng đánh giá thấp ta."
Y vừa dứt lời, mười ba cường giả đại viên mãn vây quét Cựu Đế Minh Tuân bùng nổ!
Sắc mặt Thiên thừa tướng Nguyên Hanh khẽ biến, nghe được âm thanh xương cốt gãy vỡ, đó tuyệt đối không phải xương cốt Minh Tuân Đế, mà là vừa đối mặt đã có người bị Minh Thiền Đế đánh nát xương cốt!
"Các ngươi có Táng hóa, Minh Tuân Cựu Đế có hóa thành chân long. Hơn nữa hắn còn được ta chỉ điểm, tu vi thực lực càng mạnh hơn trước."
Ánh mắt Hứa Ứng nhìn vào trên mặt Nguyên Hanh, thản nhiên nói: "Ngươi đánh giá thấp Minh Tuân, cũng đánh giá thấp ta. Ngươi không nên kéo thân thể bị thương đến gặp ta."
Nguyên Hanh đột nhiên có một loại cảm giác sởn cả tóc gáy, vội vàng quát lớn một tiếng: "Táng hóa!"
Gần như cùng lúc đó, Hứa Ứng cũng tự phát động Táng hóa, hai bóng người đột ngột bay lên từ mặt đất!
Từ khi Hứa Ứng đặt chân vào Thiên Tiên giới tới nay, y không chủ động Táng hóa, luôn dùng thân người quyết đấu với tất cả kẻ địch. Có điều dù sao Nguyên Hanh cũng là Thiên thừa tướng của Long Đình, tồn tại Đạo cảnh bát trọng đại viên mãn, không dùng Táng hóa cũng khó có thể chiến thắng.
Thiên thừa tướng Nguyên Hanh có phần tự đại thái quá.
Ở Nguyên Thú, bất kỳ vị khách câu cá lão cắt rau hẹ nào cũng không dám để bị thương, bằng không rất có thể sẽ bị người ta thu gặt, chỉ còn lại một tấm da người.
Ở Địa Tiên giới, bị thương có nghĩa là có thể bị người ta đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, không thể không tiếp nhận điều kiện đồng minh đưa than.
Nhưng ở Thiên Tiên giới, dám trong tình huống thương thế chưa khỏi hẳn mà hắn dám quyết đấu với Hứa Ứng, loại tình huống này hắn chưa bao giờ gặp ở Địa Tiên giới.
Lần này hai người giao phong cực kỳ ngắn ngủi, lúc ra tay Hứa Ứng đã trực tiếp vận dụng Ích Địa pháp trong Bất Hủ Bát Pháp, tựa như cự nhân vô song khai thiên tích địa, vận sức mở ra vùng đất hỗn độn của Nguyên Hanh!
Đòn đánh này khí thế hùng hồn, lúc Nguyên Hanh đón đỡ chỉ cảm thấy khí huyết lưu động, Đạo cảnh nứt ra, toàn thân có cảm giác như bị xé rách hóa thành đạo!
Hắn vốn không kém cỏi như vậy, nhưng Hứa Ứng quyết đấu với người khác, chưa bao giờ Táng hóa, khiến hắn đoán sai thực lực của Hứa Ứng.
Hứa Ứng sau khi Táng hóa, thực lực càng mạnh hơn so với hình thái bình thường, thực lực đại tăng.
Khi hắn đón đỡ chiêu thức của Hứa Ứng, chỉ cảm thấy thần thông của y rót vào đạo thương lúc trước, dùng những đạo thương này làm lỗ hổng, xé rách chính mình!
"Thần thông hay lắm! Sau khi hắn Táng hóa, Minh Hi điện hạ tuyệt đối không phải đối thủ của hắn!"
Trong đầu hắn nhanh chóng xuất hiện ý nghĩ này, pháp môn thứ hai Chư Thiên, pháp môn thứ ba Long Vũ đã được thi triển, quả nhiên bá đạo vô cùng. Nguyên Hanh đón đỡ hai chiêu này, chỉ cảm thấy đạo thương trong cơ thể bị xé rách càng lớn hơn!
Nếu không bị thương, hắn còn có thể giao chiến cùng Hứa Ứng, với tu vi trình độ của hắn, thậm chí có thể trên Hứa Ứng một bậc. Nhưng Hứa Ứng nắm được thương thế của hắn, lại khiến cho thương thế trên người hắn lại càng thêm thương, điều này khiến cho hắn cực kỳ bị động.
Hai người động tác mau lẹ, chỉ trong chớp mắt Hứa Ứng đã thi triển ra Tru Tiên, Vạn Đạo, Tuế Nguyệt, Luân Hồi, bốn đại thần thông, đợi đến khi thần thông Luân Hồi được triển khai, những vết thương trên người Nguyên Hanh đều nổ tung.
Chiêu thần thông Luân Hồi cuối cùng của Hứa Ứng, dung hợp Lịch Thiên Kiếp Chứng Luân Hồi kinh của Thiên Tiên giới, kinh này là Minh Mạn truyền cho Hứa Ứng, vừa vặn bổ sung cho thần thông Luân Hồi của y.
Tu luyện môn công pháp này cần trải qua thiên kiếp mới có thể tìm hiểu ra ảo diệu của luân hồi, tiến tới mức chứng Đạo luân hồi. Môn công pháp này là công pháp thuận lợi nhất để Hứa Ứng tu luyện, bởi vì y không phải trải qua ngàn kiếp luân hồi, mà là trải qua vạn kiếp luân hồi!
Với kinh nghiệm của y, chứng đạo Luân Hồi cũng không phải nói chơi!
Nhất là chiêu thứ bảy của Hứa Bất Hủ Bát Pháp, thi triển Luân Hồi, Nguyên Lão thân bất do kỷ rơi vào luân hồi, trước mắt là từng vệt sáng hiện lên, mỗi lần rơi xuống, là có một người giống mình đánh tới.
Nguyên Hanh ra sức phản kháng, giết chết người kia, sau đó lại rơi xuống luân hồi tiếp theo, lại có một người giống mình đánh về phía hắn.
Lần này Nguyên Hanh bị giết thế nhưng lại thức tỉnh trong cơ thể của chính mình đối diện, tiếp tục rơi vào trong luân hồi.
Lúc này hắn mới cảm thấy sợ hãi, đến khi nhìn thấy người thứ ba đánh về phía mình, hắn vội vàng quát: "Dừng tay! Ngươi là ta, ta cũng là ta!"