Chân Võ Đế Quân vội vàng giải thích: “Người phát ra tiếng khóc là Hứa Ứng Hứa đạo hữu, năm xưa đại náo Tổ Đình, khiến thiên hạ đại loạn. Các vị còn nhớ không? Quy Xà nhị thần tướng nhà ta còn định trấn áp hắn, kết quả không bắt được hắn, còn nhờ thần tướng dưới trướng các ngươi.”
“Hóa ra là hắn.”
Bọn Thương Thiên Đế Quân giật mình, dò hỏi: “Sao hắn khóc lóc thảm thương vậy?”
Chân Võ Đế Quân nói: “Hắn muốn đi lên con đường của mình nhưng không biết phương hướng ở đâu, vì vậy khổ não, mấy ngày nay khóc khóc cười cười, chẳng khác nào phát điên.”
Dực Thánh Trữ Khánh Chân Quân nghi hoặc nói: “Chẳng phải hắn tìm được con đường của mình rồi à? Ta nhớ năm xưa hắn rất mạnh.”
Chân Võ Đế Quân nói: “Kiếp đó hắn bị người ta giết, bây giờ là kiếp thứ bao nhiêu không biết. Kiếp này hắn không muốn noi theo con đường của kiếp đầu, vì vậy mặt ủ mày cau, tâm ma bất ngờ bộc phát. Năm xưa chúng ta cũng phải lo nghĩ như vậy, sau khi đi qua thì con đường tiếp theo mới bằng phẳng.”
Thương Thiên Đế Quân nói: “Lần này ta phục sinh phải tới Tổ Đình Thiên đạo gặp Tổ Thần, không khéo có thể được Tổ Thần chỉ điểm, xin được một tương lai cho chúng ta. Lần này nguyên thần của chúng ta phục sinh, quyết không thể bỏ qua cơ hội này!”
Hắn dừng lại một chút nói: “Để Hứa Ứng ở lại chỗ ngươi cũng không phải là cách, hay là để hắn đi theo ta. Ta nghe nói Tổ Thần cũng đang tìm kiếm hắn!”
Chân Võ Đế Quân tán thành.
Thương Thiên Đế Quân tới gặp Hứa Ứng, chỉ thấy Hứa Ứng tướng mạo hung ác đang lẩm bẩm một mình, miệng lưỡi hùng hùng hổ hổ.
Thương Thiên Đế Quân nói: “Từ khi chia tay đến giờ Hứa đạo hữu không có vấn đề gì chứ? Lúc ở thế giới Nguyên Chinh ngươi và Thanh Bích từng dừng chân trước mộ ta, bái kiến ta.”
Hứa Ứng nhớ lại lúc mình và Thanh Bích Tiên Tử du lịch lăng mộ hắn, lại khôi phục vẻ hào hoa phong nhã, cui người với hắn nói: “Hóa ra là đạo huynh, mấy hôm nay ta ngơ ngơ ngác ngác mông muội hồ đồ, khiến đạo huynh chê cười rồi.”
Thương Thiên Đế Quân cười nói: “Ta rất tán thưởng Thanh Bích cô nương, vì vậy lưu lại Thái Thượng Động Uyên Thương Đế tâm kinh, coi như kết thiện duyên. Ta sẽ tới Tổ Đình Thiên đạo, nghe nói giờ ngươi đang khó xử, nếu đạo huynh không chê có thể theo ta tới đó bái kiến Tổ Thần. Tổ Thần thần thông quảng đại, không khéo có thể giúp ngươi phá giải cục diện khó khăn trước mắt.”
Hứa Ứng ngeh vậy hớn hở hẳn lên: “Nào dám không tuân theo... Im miệng, tất cả các ngươi im miệng, không phải vị đạo huynh này muốn hại chúng ta.”
Thương Thiên Đế Quân thấy y nói chuyện với không khí, trong lòng kinh ngạc: “Tật xấu này của hắn không giống như dấu hiệu trước khi đột phá.”
Thương Thiên Đế Quân cũng không nhìn ra vấn đề của y, mọi chuyện đều có chuyên trách, Bắc Cực Tứ Thánh vốn là sư tổ phụ trách hàng yêu trừ ma, không biết gì nhiều về phong ấn nguyền rủa Tiên đạo.
Thương Thiên Đế Quân dẫn Hứa Ứng tới gặp bọn Chân Võ Đế Quân, nói nhỏ: “Các ngươi có thấy bè tiên trên trời không?’
Chân Võ Đế Quân và nhị thánh khác ánh mắt nhấp nháy nói: “Đã để ý từ lâu, nhưng nữ nhân áo đỏ kia không hề có dị động gì cho nên không động tới cô ta.”
Thương Thiên Đế Quân khẽ gật đầu, mặt không đổi sắc, cùng Hứa Ứng khởi hành tới Tổ Đình Thiên đạo.
Hứa Ứng khôi phục như thường nói với Thương Thiên Đế Quân: “Ta từng nghe về Tổ Đình Thiên đạo rồi, từng có một Thổ Địa thần tới từ Tổ Đình Thiên đạo, nói là Tổ Thần Thiên đạo cho mời, chẳng qua lúc đó ta đang bận việc, không rảnh đi đến đó. Không ngờ sau khi từ chối, lần sau tới Tổ Đình Thiên đạo lại cách tận mấy năm.”
Thương Thiên Đế Quân thấy y nói năng văn nhã, trong lòng cũng vui vẻ, cười nói: “Chúng ta đi cùng nhau như vậy sẽ rất vui vẻ, nếu ngươi có vấn đề gì về tu hành, có thể hỏi ta.’
Hứa Ứng hớn hở nói: “E là phải làm phiền đạo huynh.”
Hai người lên đường, hai ngày sau Tế Giác phong trần mệt mỏi chạy tới Chân Võ quan, thấy Ninh Thanh công tử là không khỏi vui mừng, vội vàng hỏi thăm động tĩnh Hứa Ứng.
Ninh Thanh nói: “Hắn theo Thương Thiên Đế Quân tới Tổ Đình Thiên đạo rồi.”
Tế Giác Phật tử giậm chân nói: “Bây giờ lục tự phong ấn của hắn đã bộc phát hoàn toàn, chỉ e càng ngày càng điên. Kéo dài thêm không khéo đại chú nhập não, không thuốc nào cứu được!”
Ninh Thanh an ủi: “Thương Thiên Đế Quân là Thiên Bồng Nguyên Soái Thương Thiên Thượng Đế, có thể nói là tổ tông của vạn thần, bản lĩnh còn cao hơn sư phụ ta. Ngươi không cần lo lắng.”
Tế Giác Phật tử nghe vậy không lo lắng nữa.
“Ninh Thanh công tử về Tiên giới rồi mà? Sao lại tới Tổ Đình?” Hắn hiếu kỳ nói.
Ninh Thanh nói: “Trên đường phi thăng ta bị kẻ khống chế Quy Đạo ngọc bàn ám toán, may mà sư phụ Chân Võ Đế Quân cứu giúp. Vì sao ngươi lại tới Tổ Đình?”