"Chỉ e tới lúc ta học được Linh văn nơi đây mới có thể khôi phục năm động uyên này."
Hứa Ứng thầm than trong lòng một tiếng, vận chuyển lực lượng của động uyên Võ Đạo, đầu bay lên, nói: "Chung gia, chúng ta tới gặp cao nhân nơi đây."
quả chuông thu nhỏ lại, cùng y một trước một sau bay ra khỏi Tiên điện.
Bên ngoài Tiên điện, một người trẻ tuổi với ba con mắt cực kỳ cung kính đứng đó, không biết là do da dẻ bị nắng chiếu huynh sao, khuôn mặt hơi ửng đỏ khiến cho Hứa Ứng nảy sinh hảo cảm.
Người trẻ tuổi ba mắt nhìn thấy Hứa Ứng, cũng hơi ngẩn người: "Vị tiên nhân này thương thế thật nặng!"
Hứa Ứng dùng đạo ngữ mở miệng hỏi: "Vị huynh đài này, chúng ta là từ vực ngoại chạy tới đây, do không biết linh văn của đất này, suýt nữa hóa thành tro đạo. May mắn nghe thấy đạo ngữ của các hạ, nên mới bảo vệ được tính mạng. Tại hạ Hứa Ứng, còn chưa thỉnh giáo?"
Người trẻ tuổi ba mắt vội vàng nói: "Không dám xưng huynh đài. Lão thần tiên chỉ còn lại đầu mà vẫn chết, nhất định là thần tiên! Đệ tử tên là Du Huyên, chưởng giáo Thái Vi cung."
Hứa Ứng cười nói: "Đừng gọi ta là lão thần tiên, tính cả kiếp thứ nhất ta cũng mới hơn năm vạn tuổi, còn rất trẻ."
Du Huyên nghe vậy vừa mừng vừa sợ, vội vàng khom người bái lạy, nói: "Hơn năm vạn tuổi, còn không phải lão thần tiên?"
Hứa Ứng bảo hắn đứng dậy, thấy tu vi của hắn không cao minh, chỉ hơi cao hơn luyện khí sĩ Phi Thăng kỳ một chút, còn kém Tiên Nhân, nhẹ nhàng gật đầu, nói: "Thái Vi Cung ngoài ngươi ra, còn có người nào có tu vi cao hơn không?"
Duệ lắc đầu nói: "Ta chính là người có tu vi cao nhất trong Thái Vi cung."
Hứa Ứng hơi có chút thất vọng, y vốn mong có càng nhiều linh văn, như vậy mới tiện cho mình nhanh chóng khôi phục thân thể, thay thế các loại đại đạo khác, để mình không bị tro đạo hóa.
Nhưng hiển nhiên tu vi cảnh giới của Du Huyên không đến mức có thể đạt được linh văn cấp cao hơn, cũng không thấy được đại đạo cấp cao hơn.
Du Huyên cực lực mời Hứa Ứng tới Thái Vi Cung làm khách, Hứa Ứng thoáng chần chờ, cũng không có chỗ để đi, lại không biết địa lý của vũ trụ mới, đành phải nói: "Vậy đi chỗ ở của ngươi mấy ngày."
Tâm niệm y khẽ động, Tiên điện sau lưng bay lên đi theo bọn họ.
Du Huyên nhìn về phía toà Tiên điện này, hai mắt tỏa sáng, giọng run rẩy nói: "Hứa lão thần tiên, toà Tiên điện này, chẳng lẽ là Tiên điện trong Lôi Trạch mà mọi người vẫn đồn đại?"
Hứa Ứng nói: "Chính là đến từ nơi đó."
"Ngươi quả nhiên là lão thần tiên!"
Du Huyên mừng đến phát khóc, lập tức hai mắt đẫm lệ, ngửa đầu nhìn trời, nức nở nói: "Truyền thuyết không lừa ta, quả nhiên không lừa chúng ta! Thì ra khi vượt qua thiên kiếp, thật sự có Lôi Trạch, thật sự có Tiên giới!"
Hứa Ứng nghe vậy, trong lòng dần sinh ra một loại cảm giác không ổn, vội vàng dò hỏi: "Du Huyên, nơi này của các ngươi, ta là nói toàn bộ đại lục, người có tu vi cao nhất là ai?"
Du Huyênưỡn thẳng lồng ngực, có chút kiêu ngạo, nói: "Đệ tử Du Huyên, chính là người đứng đầu trong chính đạo và kiếm đạo gần trăm năm nay ở Thúy Hư đại lục."
Hứa Ứng trợn mắt há hốc mồm, vội vàng hỏi thêm một vấn đề khác: "Đại lục khác thì sao? Lúc ở trong vũ trụ ta thấy vũ trụ của các ngươi có cây cầu kết nối với các tinh hệ khác! Ở đó có cao thủ không?"
Duệ lắc đầu nói: "Nơi đó quá nửa còn không bằng Thúy Hư đại lục chúng ta. Chỗ chúng ta linh khí linh lực hùng hậu, đạo lực hưng thịnh, bên kia cũng không mạnh hơn so với chúng ta "
Đầu Hứa Ứng ầm ầm chấn động.
"Không đúng, không đúng! Có chỗ nào xảy ra vấn đề rồi! kết cấu đại đạo tinh diệu như thế, không lẽ lại không có tiên nhân nào!"
Quả Chuông cũng có chút tò mò, dò hỏi: "Các ngươi nơi này có thần tiên, vì sao không độ kiếp phi thăng? Sau khi phi thăng, tự mình làm thần tiên, chẳng phải càng tốt hơn?"
Du Huyên lắc đầu nói: "Độ Kiếp phi thăng? Đâu cós dễ dàng như vậy. Lôi Trạch lợi hại như thế, dẫn động kiếp vận, chỉ có một con đường chết."
Hứa Ứng ngạc nhiên: "Chuyện gì liên quan tới Lôi Trạch?"
Du Huyên nói: "Lúc chúng ta độ kiếp, Lôi Trạch sẽ xuất hiện, giáng lôi hỏa xuống, trong đó còn có các loại long phượng giao ô, vốnd ĩ không thể nào độ được. Độ kiếp chính là tự tìm đường chết."
Hứa Ứng nhớ tới sự đáng sợ của tòa đạo cảnh Lôi Trạch kia, ngay cả chính mình suýt chút nữa cũng ngã xuống bên trong, nếu như các loại sinh vật đại đạo như long phượng kỳ lân cuốn lấy y, y cũng phải tốn thêm chút công sức.
Đám người Du Huyên độ kiếp, nếu Lôi Trạch cũng xuất hiện theo đó, như vậy với thực lực của những người này căn bản là không thể độ kiếp.
Y đột nhiên nghĩ đến, năm đó khi Thiên kiếp khống chế luyện chư thiên vạn giới, mọi người bị thiên kiếp siêu cấp vây khốn, cũng không cách nào độ kiếp phi thăng, bởi vậy mới diễn sinh ra loại pháp môn trường sinh câu cá cắt rau hẹ này.
"Chẳng lẽ vũ trụ mới cũng có chuyện chăn nuôi như vậy sao?" Hứa Ứng thầm nghĩ.