Tổ Đình, Hứa Ứng thu hồi Tử U minh đao, đang định đi tới, đột nhiên bè tiên trên bầu trời bay đến, lơ lửng phía trước bọn họ. Cô gái váy đỏ tư thế hiên ngang trên bè tiên đứng đó cười tủm tỉm nói: “Hứa Thiên Tôn, có nhớ ta không?’
Hứa Ứng giật nảy mình, ý thức từ sáu đại chú Hoang Thương Ai, Lệ Bạo Ngược dồn dập lao ra, lao nhao thảo luận lai lịch nữ nhân này.
“Có phải nợ tình không?” Hứa Ai Ứng nói.
Hứa Thương Ứng hỏi: “Các ngươi nói xem, ai là người phụ tình?”
Hứa Ngược Ứng chen miệng vào: “Ta cảm thấy cô nàng này là món nợ phong lưu từ kiếp đầu của chúng ta!’
Hứa Bạo Ứng tiếp lời: “Oan nghiệt năm xưa tìm tới cửa, nên làm thế nào cho phải?”
Hứa Lệ Ứng nói: “Đó là món nợ phong lưu từ kiếp đầu, liên quan gì tới chúng ta bây giờ?’
Hứa Hoang Ứng rất cẩn thân: “Cho dù kiếp thứ nhất ngủ với ai, chúng ta cũng không nhận.”
Hứa Ứng đột nhiên lớn tiếng nói: “Các ngươi đừng ồn ào nữa.”
Lời này vừa nói ra, Thương Thiên Đế Quân và Tiểu Hỉ Tiên đều giật mình.
Chỉ thấy Hứa Ứng lén lén lút lút quay lưng đi, nói nhỏ: “Các ngươi đừng ồn ào nữa. Ta cảm thấy chưa chắc đây đã là nợ phong lưu, cũng có thể là trả thù... đánh lén, ám toán? Đừng vội, chúng ta hỏi rõ ngọn nguồn đã... không phải ta thấy dung mạo cô ấy xinh đẹp nên nhân từ nương tay đâu... Ngươi mới tên Hứa Dâm!”
Thương Thiên Đế Quân thầm than trong lòng: “Lại phát bệnh rồi. À không, phải nói là giờ vẫn chẳng đỡ hơn.”
Tiểu Hỉ Tiên cười tủm tỉm nói: “Hứa Thiên Tôn còn biết giả ngây giả dại hơn cả trước, ra vẻ không biết ta.”
Hứa Ứng trấn an sáu bản thân khác, xoay người lại cười nói: “Vị cô nương này, chúng ta thật sự không nhớ được quá khứ. Ngươi quen ta trong kiếp đầu đúng không? Ngươi có thể kể lại chuyện cũ được không?’
Tiểu Hỉ Tiên đứng trên bè tiên, ung dung nói: “Có gì để nói? Đơn giản là câu chuyện từ yêu sinh hận. Năm xưa Hứa Thiên Tôn được tôn kính bao nhiêu thì sau này bị coi thường bấy nhiêu, được yêu mến bao nhiêu sau thì oán hận bấy nhiêu. Một lên một xuống, chắc là tiền định. Chuyện do ngươi làm thì ngươi phải gánh lấy hậu quả tương ứng thôi!”
Tuy cô đang cười nhưng hận ý lóe lên trong mắt khiến người ta không rét mà run.
“Để có thể giết ngươi, dọc đường ta quan sát lộ số thần thông của ngươi, trước lúc đó còn tới bái kiến mấy vị lão bằng hữu của ngươi.”
Sau lưng cô đột nhiên xuất hiện một món trọng bảo, chính là một tòa Hắc Thiết Huyền Quan, dựng sừng sững giữa thiên địa, phong cách cổ xưa nguy nga. Hắc Thiết Huyền Quan mở ra, thiên hà tráng lệ xuất hiện.
Trong lòng Hứa Ứng giật thót, đột nhiên có cảm giác khí huyết tương liên.
“Tòa Hắc Thiết Huyền Quan này là...”
Tiểu Hỉ Tiên tế bảo vật này lên,của hỉ thấy tòa Huyền Quan lơ lửng sau lưng cô, hóa thành cảnh giới Khấu Quan kỳ thứ nhất, khiến căn cơ của cô trở nên hùng hậu không gì sánh được.
“Ngươi còn nhớ bảo vật này không? Bảo vật này vốn là Huyền Quan thứ nhất trong người ngươi, mở bảo vật này ra mới xem như thật sự bước vào cánh cửa luyện khí.”
Tiểu Hỉ Tiên cười nhẹ nói: “Năm xưa ngươi phi thăng bảy lần, phá hỏng Thiên lộ, thua cuộc bị bắt lại. Người nhận được Huyền Quan thứ nhất của ngươi chính là Tiên Vương Tịch Ngọc Nhân. Cô ấy luyện chế bảo vật của ngươi thành pháp bảo Tiên Vương, mở bảo vật này ra là có thể kết nối với Thiên Hà đã biến mất từ lâu, dẫn dắt lực lượng Thiên Hà vô thượng. Ta tới tìm Tịch Tiên Vương, cô ta ẩn cư trong Thiên Uyên ở Thần Bí hải. Ta vốn không phải đối thủ của cô ta, nhưng cũng may ta rất kiên nhẫn, đợi tới lúc khoảnh khắc cô ta rời khỏi Thiên Uyên, dùng bè tiên va chết cô ta, lấy được bảo vật này.”
Trong cơ thể cô nàng lại có bảo vật thứ hai bay ra, cũng là một tòa Huyền Quan, mang màu đồng thau, có vẻ nặng nề. Tòa Huyền Quan này cũng khiến Hứa Ứng có cảm giác quen thuộc.
“Chắc ngươi vẫn nhớ bảo vật này chứ?”
Tiểu Hỉ Tiên giơ tay vuốt viết Huyền Quan này, thản nhiên nói: “Bảo vật này là cảnh giới Khấu Quan kỳ thứ hai của ngươi. Khấu Quan kỳ thứ hai của ngươi rơi vào tay tay Huyền Xu Thần Vương, bị hắn tế luyện, trở thành chí bảo Thiên đạo. Huyền Xu Thần Vương tinh thông thần toán, bất cứ ai có địch ý với hắn, còn chưa tiếp cận đã bị hắn tính ra. Để đạt được bảo vật này, ta phải gột sạch ký ức của mình, luyện vào trong Quy Nguyên kính. ta tới thần sơn của hắn, cuối cùng cũng tiếp cận hắn, lúc này ta nhìn thấy trên mặt kính viết tiếp cận Huyền Xu thì ném vỡ tấm gương, bèn ném vỡ Quy Nguyên kính, hiểu được tiền căn hậu quả, thế là giết chết Huyền Xu Thần Vương, đoạt được tòa Huyền Quan này.’
Huyền Quan thứ hai bay lên, rơi vào phía sau cô, hóa thành cảnh giới bên ngoài tiếp theo, khiến khí tức của cô khuếch đại!