Nguyên Anh đạo chủ và Hỏa Linh Tiên Tử liếc nhìn nhau, lòng đều thầm hiểu, xoay người rời đi. Đợi đến khi Tiên Đế chú ý thấy các cô không ở sau lưng mình thì đã không cách nào tìm được tung tích họ.
Hắn thử cảm ứng đạo quả của hai người, lại không thu hoạch được gì.
"Bọn họ đã chém đạo quả!" Trong lòng Tiên Đế giật mình.
Lúc này đám người trở nên hoàn toàn yên tĩnh, mọi người nhao nhao quay đầu, nhìn lại cùng một phương hướng.
Tiên Đế cũng nhìn về hướng đó, chỉ thấy một thiếu niên cất bước trên mặt biển, đang đi về phía bên này. Trời cao như gột rửa, chỉ một màu xanh trắng.
Tiên Đế thu hồi ánh mắt, lại bói một quẻ, trận chiến này đại cát.
Hắn ổn định lại tâm thần, thở phào một hơi, ánh mắt lạnh lùng quét về phía những cường giả cấp Chí Tôn ở bên bờ kia. Mặc dù đối phương người đông thế mạnh, nhưng bên cạnh mình còn có Đan Huyền Tử.
Tu vi thực lực của Đan Huyền Tử xếp thứ năm trong Thập NhịDiệu, mặc dù hắn không quá cường đại, nhưng có hắn ở bên cạnh cho thấy vẫn có người ủng hộ mình!
Nhưng còn Hứa Ứng...
Lúc này, khóe mắt Tiên Đế giật một cái, đột nhiên nhìn thấy trong đám người lổn nhổn hai bên bờ Thiên Uyên, có một người hình như là bóng dáng của Đan Huyền Tử. Hắn vội vàng nhìn lại nhưng đã mất đi tung tích người kia.
Hắn quay đầu nhìn lại, Đan Huyền Tử đang ở bên cạnh mình, khiến hắn không khỏi nhớ tới đạo pháp thần thông của Đan Huyền Tử.
Đan Huyền Tử am hiểu thuật phân thân, hóa thân đại pháp.
Thứ hắn am hiểu nhất là lấy một hóa vạn, tráo giả thành thật!
Lúc trước ở nhân gian, Tổ Thần, Thánh Tôn bị trọng thương, Đan Huyền Tử một hóa vạn, tìm được hai người. Bởi vì hắn tìm được nhanh nhất, bị Nguyên Vị Ương lái thuyền đâm thành tàn phế.
"Như vậy, Đan Huyền Tử bên cạnh ta, rốt cuộc là chân thân hay là hóa thân đây?"
Tiên Đế toát ra ý nghĩ này, muốn suy tính, nhưng lại không dám tính.
Thần Toán không phải là không gì không biết, chỉ khi cần rõ ràng một việc, Thần Toán mới có thể suy tính tiền căn hậu quả. Lần trước cũng là ở Thiên Uyên, Tử Đồng Tiên Tử dùng thuật tự trảm che giấu hắn. Sau đó hắn mới tính ra cạm bẫy luân hồi của mình bị phá.
Về phần Đan Huyền Tử là thật hay giả, hắn còn cần tính toán mới biết được.
Chỉ có điều, nếu như tính được Đan Huyền Tử chỉ là một phân thân, vậy thì đả kích đối với hắn quá lớn.
Khi đó hắn thật sự chính là một độc thân một mình.
Không có con cái, không có bất kỳ bằng hữu nào, không có bất kỳ thần tử trung thành tận tâm với mình.
Giọng nói của Đan Huyền Tử vang lên từ phía sau, trung tâm can đảm, nói: "Bệ hạ yên tâm, thần nhất định cùng tiến cùng lui với bệ hạ!"
Tiên Đế mặt không biểu cảm, nói: "Được, được."
Trong lòng hắn thầm nhủ: "Nhưng chỉ cần ta đánh chết Hứa Ứng, ta vẫn là Tiên Đế như cũ, vẫn là vạn người chú ý, vẫn nắm đại quyền trong tay. Những kẻ địch này sẽ như cây đổ bầy khỉ tan tác, thậm chí bọn chúng còn có thể quy thuận vào Tiên Đình của ta, làm quan dưới tay ta!"
Nghĩ tới đây, hắn đột nhiên phát hiện không ngờ những cao thủ tới đây lại không có ai làm quan trong triều của hắn!
Ngay cả Ninh Trọng Thiên Tôn cũng không còn là Thiên Tôn của Tiên Đình!
Bên ngoài Tiên Đình của hắn đã hình thành một thế lực khổng lồ, thực lực vượt xa Tiên Đình!
Thậm chí ngay cả đệ tử của hắn là Tổ Long Triệu Chính, cũng làm phản hắn, trở thành một thành viên của đối phương!
"Đều là loạn thần tặc tử!"
Tiên Đế Chí Tôn nảy sinh cảm giác nguy cơ mãnh liệt, không nói lời nào liền tế liền tứ đại động uyên. Tứ đại động uyên phía sau hắn càng phát ra ánh sáng chói mắt, hắn cần phải lớn tiếng doạ người, tước đi cảm giác áp bức của Hứa Ứng đang từ đằng xa xa đến!
Lúc này, từng đôi mắt dồn dập nhìn về phía hắn, sắc mặt kỳ quái.
Tiên Đế không hiểu, quay đầu nhìn lại, liền thấy tứ đại động uyên của mình sáng ngời đến cực điểm, nhưng mỗi một động uyên sáng ngời đều xuất hiện một bóng mờ.
Đó là vết rách của động uyên.
Khi hắn phát động lực lượng những động uyên này đến mức tận cùng, những vết nứt này cũng theo đó hiện ra.
"Hắn không phải là Tân Đạo Tổ sao?"
Có người không hiểu, "Tân Đạo Tổ, vì sao không có cả động uyên của chính mình, còn cần dùng động uyên rách nát của người khác?"
Lời vừa nói ra, xung quanh xôn xao.
Tân Đạo không giống với Cựu Đạo, tự nội luyện động uyên, tự thành động uyên, là biểu hiện của đại đạo mà bản thân tu luyện cho dù bị người khác phá vỡ, cũng có thể chữa trị.
Mà động uyên của Tiên Đế lại đang trong trạng thái hư hại, Tiên Đế tuyên bố với bên ngoài mình mới là Tân Đạo Tổ cũng có không ít người tin tưởng.
Cho dù cho đám người Lâu Minh Ngọc thay Hứa Ứng truyền đạo, truyền bá Hứa Ứng mới thật là Tân Đạo Tổ, vẫn có người sẽ tin tưởng Tiên Đế mới là Tân Đạo Tổ.
Bởi vì Tiên Đình đại biểu cho quyền uy, Tiên Đế chính là tượng trưng cho quyền uy của Tiên Đình!