`Vì vậy kế hoạch của ba người là đầu tiên trấn áp tu vi của Hứa Ứng, sau đó có thể tùy tiện gặt hái tính mạng của Hứa Ứng và Tiểu Thiên Tôn!
Ba người, sáu tòa đạo tràng trùng điệp với nhau, chỉ trong khoảnh khắc đã trấn áp pháp lực nguyên thần của Hứa Ứng, ngay cả lục đại động thiên na tổ cũng bị trấn áp tới mức không thể vận hành.
Hứa Ứng lại đột nhiên ngẩng đầu lên, sắc mặt quỷ dị nhìn bọn họ, trong mắt như có ánh lửa lưu chuyển: “Các ngươi tưởng giờ phút này là ta đang chiến đấu ư? Sai rồi? Là tiên khí của Tam Đàn Hải Hội đại thần đang chiến đấu!”
Trong tay Hứa Ứng, Hỏa Tiêm thương rung nhẹ, đột nhiên một luồng lực lượng kỳ dị tràn vào cơ thể y, khoảnh khắc sau Hứa Ứng mọc ra ba cái đầu, sáu cánh tay. Hỏa Tiêm thương, Hỗn Thiên lăng, Càn Khôn quyển, gạch vàng, các loại bảo vật rơi vào tay y. Trên đỉnh đầu Hứa Ứng có nguyên khí Thái Nhất bay ra, Nhất Khí Hóa Tam Thanh, hình thành tam đại thiên địa nguyên thần, cũng là ba đầu sáu tay, nắm lấy các loại tiên khí.
Hỗn Thiên lăng quét qua, tinh không xung quanh quay cuồng đảo lộn, lay động tới mức dải sao rung chuyển, đánh cho mọi người khó mà giữ vững được mình.
Phương Tùng Hòe một trong Đông Hải Tam Thánh không né tránh kịp, bị Hỗn Thiên lăng quấn lấy, tựa nhưng thái cổ thần long cuộn trên người, bị xoắn tới mức xương cốt đứt thành từng khúc, thân thể bị vặn nát, nguyên thần cũng bị khóa bên trong, giết chết ngay tại chỗ!
Vương Bình Nam trong Tam Thánh bị thu vào Càn Khôn quyển, luyện hóa thành tro, Lý Như Yên cuối cùng bị gạch vàng nện vào trán, xác chìm vào Loạn Tinh Hải.
Tam Thánh lập tức tử vong!
Hứa Ứng đón đầu cường giả khác đang đánh tới, thân hình quỷ mị, xuất thương như rồng, Càn Khôn quyển bay lượn, Hỗn Thiên lăng đảo qua đảo lại, gạch vàng xuất quỷ nhập thần. Những tơi y đi qua hầu như không ai đỡ được!
Sau lưng y, sương máu bốc hơi, dần dần tạo thành một cái bóng bao phủ Loạn Tinh hải!
Đó là cái bóng của Tam Đàn Hải Hội đại thần, ba đầu sáu tay, cầm các loại tiên binh, như thần như ma, trấn áp Loạn Tinh hải.
Số lượng cao thủ chết trong tay Hứa Ứng càng ngày càng nhiều, cái bóng kia cũng càng lúc càng rõ ràng, hóa thành bóng mờ.
Đám người xâm nhập Loạn Tinh hải bị giết tới mức run sợ, đám cao thủ tới từ thế giới Thái Thủy ai nấy tế ra tiên khí trấn phái nhà mình, trốn sau một tòa lục địa cực lớn, ai nấy kinh hãi khiếp vía!
Bọn họ trốn trong tinh không, thi thoảng lại có tiếng hét thảm, có người bị thần thương như hỏa long xuyên thủng, có người bị lụa đỏ quấn lấy vặn chết, có người bị đập bể đầu, lại có người bị đập tới mức chỉ còn lại cái đầu!
Ai nấy trợn mắt, ngưng thở, không dám phát ra bất cứ tiếng động gì.
Nhưng ngay lúc này, đột nhiên một cục gạch vàng bay ra, xuyên qua lục địa này, đập nổ đầu tông chủ Tử Phủ thần tông!
“Chạy mau!!!” Không biết ai là người hét lên, mọi người lập tức bỏ chạy bán sống bán chết, ai nấy tế ra tiên khí bảo vệ quanh người, hóa thành luồng sáng chạy khắp bốn phương tám hướng.
Bọn họ vừa chạy vừa quay đầu lại, chỉ thấy Hứa Ứng một mình quyết đấu với tám vị cao thủ tổ đình, thân thể rung nhẹ, lại thấy đỉnh đầu có ba nguyên thần bay ra, cũng là ba đầu sáu tay, giết về phía bốn kẻ địch!
Đám cao thủ tổ đình bị giết chết chỉ trong vài nhịp thở, ngôi sao xung quanh cũng bị phá nát, uy lực khủng khiếp của tiên khí quét qua, dải sao bị hất văng ra xa.
Mọi người bỏ chạy tứ tán, ra sức trốn ra phía ngoài, chỉ hận vì sao mình lại tới vùng biển của Ma Vực này.
Chòm sao hỗn loạn, thi thoảng lại vang lên tiếng hét thảm. Dần dà tiếng hét trở nên ít ỏi, một lúc lâu nữa thì tiếng kêu thảm ngưng bặt. Cuối cùng chỉ còn lại một mình Hứa Ứng đứng trong vùng sao trời này!
Trạng thái ba đầu sáu tay của y từ từ giải trừ, nguyên thần cũng khôi phục bình thường, trở về bản thể.
Hứa Ứng tháo Hỗn Thiên lăng, buông Hỏa Tiêm thương, bước ra khỏi Phong Hỏa luân, lại quay đầu nhìn cái bóng khổng lồ bao phủ Loạn Tinh Hải.
Đây là hư ảnh Tam Đàn Hải Hội đại thần do huyết khí ngưng tụ, ba đầu sáu tay, hùng vĩ dị thường, chiến ý như biển.
Nhưng vị thần tiên do khí huyết hình thành đang tan biến.
Hứa Ứng không còn chiến đấu, không còn chém giết kẻ địch, dấu ấn tinh thần của vị Tam Đàn Hải Hội đại thần rải rác trong thiên địa lại tiêu tán trong Loạn Tinh hải.
Người đã qua đời, ngay cả dấu ấn tinh thần cũng vỡ nát, như đốm lửa bồng bềnh.
Chỉ khi nào Hứa Ứng cầm Hỏa Tiêm thương, tế Hỗn Thiên lăng, chân đạp Phong Hỏa luân quyết đấu với một loạt cường địch, lúc đó tinh thần mờ mịt vỡ nát mới lại ngưng tụ thức tỉnh.
Nhưng Hứa Ứng không thể chiến đấu mãi mãi, cũng không có kẻ địch vĩnh viễn không giết hết, cho nên cuối cùng chiến thần thời cổ đại cũng phải trở về với cát bụi.