Y bỏ thuyền lại, chạy tới Doanh Châu, thêm hai ngày nữa cuối cùng cũng đuổi kịp Doanh Châu, hạ xuống một tòa tiên sơn.
Doanh Châu cũng có rất nhiều tiên nhân, đang tìm kiếm bảo vật khắp nơi. Có tiên nhân chiếm được tiên sơn, đào bới mỏ quặng tiên kim trên núi, có kẻ tìm tiên thảo tiên thụ. “Hình như nơi này là Doanh Châu trong truyền thuyết!”
Đột nhiên có tiên nhân nhận ra nơi này, hoảng sợ nói: “Năm vạn năm trước phản tặc Hứa Ứng là người đứng đầu Đẩu Bộ Tam Chân cao quý, chiếm lấy động uyên Doanh Châu, sau đó Doanh Châu không rõ tung tích!”
“Im lặng!”
Tiên nhân bên cạnh vội vàng nói: “Ngươi đã nhận ra rồi sao phải lớn tiếng làm gì? Chúng ta luyện hóa Doanh Châu thành động uyên, thế là có có hi vọng tu thành Tiên Quân rồi!”
Đám tiên nhân kia lén lén lút lút, hết nhìn đông tới nhìn tây, phát hiện Hứa Ứng đang ở gần đó, hiển nhiên đã nghe thấy lời nói của bọn họ. Đám tiên nhân quan sát một hồi, một người trong số đó giơ tay quệt lên cổ, đám người còn lại hiểu ý, lẳng lặng tiếp cận Hứa Ứng.
Đột nhiên một người trong đó thấy được gương mặt Hứa Ứng, sắc mặt lập tức tái nhợt, quay người bỏ chạy.
Đám người còn lại thấy vậy thoáng chần chờ, ai nấy bám theo, dò hỏi: “Trương huynh, sao vậy?’
“Hứa Ứng!”
Tiên nhân kia gương mặt rầu rĩ, nói nhỏ: “Không nên ở lại đây lâu, chúng ta lập tức trở về Tiên giới!”
Những người khác rùng mình một cái, đang định bỏ đi, đột nhiên giọng nói của Hứa Ứng vang lên phía sau bọn họ, khách khí nói: “Các đạo hữu xin dừng bước.” Thân thể đám người kia cứng lại tại chỗ, không dám động đậy.
Tiên nhân vừa nhận ra Hứa Ứng xoay người lại, mặt mày tươi cười nịnh nọt nói: “Vị huynh đài này, có gì chỉ giáo?’
Hứa Ứng sắc mặt hiền lành: “Các ngươi nhận ra ta rồi?”
“Không có!”
Đám tiên nhân kia vội vàng lắc đầu, rối rít nói: “Chúng ta tuyệt đối không nhận ra các hạ!”
“Ta từ nhỏ đã mù lòa, ngươi đừng vô duyên vô cớ vu oan như vậy!”
Hứa Ứng khẽ gật đầu, cười nói: “Các ngươi vừa nói nơi này là Doanh Châu, chứng tỏ cũng có chút kiến thức. Các ngươi có biết lai lịch của Doanh Châu không?”
Đám tiên nhân kia trong lòng kinh hãi, nhưng vẫn ngoan ngoãn đáp: “Nghe nói Doanh Châu là động uyên của Đẩu Bộ Tam Chân, có thể giúp người ta tu thành Tiên Quân. Hứa lão... Hứa Thiên Tôn được đề bạt thành người đứng đầu Đẩu Bộ Tam Chân, sau đó chưởng quản động uyên này.’
Đám người liếc mắt nhìn nhau, một vị tiên nhân dốc hết dũng khí nói: “Tiên giới từng có lời đồn, động uyên Doanh Châu cũng không hoàn chỉnh, từng bị người ta phá hỏng, thiếu mất hai bộ phận. Nếu tìm được hai bộ phận thiếu hụt này là có thể tăng tới động uyên Thiên Quân.”
Một vị tiên nhân khác nói: “Có người nghi ngờ năm đó Hứa lão... Thiên Tôn mang theo hai tòa tiên sơn Bồng Lai, Phương Trượng chính là hai bộ phận mà Doanh Châu còn thiếu.’
Hứa Ứng kinh ngạc, trong lòng thầm nhủ: “Xem ra có một số việc Đông Vương không nói thật rồi.”
Hắn xua tay, mấy vị tiên nhân kia như được đại xá, lập tức bay lên không trung, men theo vết rách trở về Tiên giới.
“Đông Vương chỉ nói Doanh Châu không kém hơn động uyên cấp Thiên Quân, nhưng không nói cho ta biết phải tập hợ đủ Doanh Châu, Bồng Lai và Phương Trượng mới có thể đặt song song với động uyên cấp Thiên Quân! Bồng Lai thì trên tay ta rồi, nhưng Phương Trượng lại giao cho Tổ Long. Thôi vậy, lấy Doanh Châu trước!”
Hứa Ứng dựa theo phương pháp mà Ngọc Hư đạo nhân truyền thụ, cảm ứng thiên địa đại đạo của Doanh Châu, nối liền với động uyên Doanh Châu. Một lúc lâu sau, cuối cùng y cũng cảm ứng được Tiên đạo của Doanh Châu.
Y cảm ứng Doanh Châu cũng không khó khăn gì, tám mươi ngàn năm trước Doanh Châu vốn là động uyên của y, có dấu ấn kiếp đầu của y, bây giờ cảm ứng lại, đương nhiên cực kỳ dễ dàng.
Theo cảm ứng càng ngày càng sâu, Hứa Ứng chỉ cảm thấy theo nhịp hô hấp hít thở của mình, Doanh Châu cũng bỏ cũ lấy mới, tiên linh chi khí liên tục ập tới.
Đây là tiên linh chi khí của toàn bộ Doanh Châu, quả nhiên hùng hồn mãnh liệt, vô cùng vô tận!
“So với Thái Nhất động uyên vẫn còn kém hơn nhiều.”
Lúc này trong Doanh Châu đã có tới hàng trăm tiên nhân đang tranh đoạt lãnh địa, giành giật tiên sơn, hoàn toàn không biết Doanh Châu đã có chủ.
Đột nhiên bầu trời chấn động kịch liệt, một âm thanh trầm trà vang lên: “Đẩu Bộ, Hách Linh Độ cổ thiên cung, đến đây thu hồi Doanh Châu, những người không liên quan mau tránh ra, tránh làm tổn thương người vô tội!’
Trong Doanh Châu lập tức tĩnh lặng như tờ.
Lúc này một tiếng cười lạnh vang lên: “Đẩu Bộ? Đẩu Bộ đã chẳng còn như xưa? Còn ra vẻ uy phong gì chứ?”
“Bây giờ Đẩu Bộ còn không bằng Lôi Bộ, Hỏa Bộ, Tài Bộ!”
Trên bầu trời, ba mươi sáu Thiên Cương, bảy mươi hai Địa Sát của Hách Linh Độ cổ thiên cung, từng vị Tiên Vương, Thiên Tiên dồn dập hiện thân, áp lực đè xuống khắp trời, thế trận sâm nghiêm, tay cầm các loại pháp bảo, đằng đằng sát khí.