Cô kích động không thôi: “Nhân vật trong thần thoại cũng xuất hiện, lần này Ly Hận viên náo nhiệt rồi!’
Người tứ chi ngắn ngủn ngửa đầu lên nói: “Tiểu Thiên Tôn, chúng ta vẫn nhớ ân oán năm xưa, hận không thể lột da rút gân hắn, gặm nhấm cái đầu hắn.”
Ánh mắt người gầy đảo qua gương mặt Hứa Ứng, dữ tợn nói: “Chúng ta còn muốn tiểu lên đầu hắn nữa cơ!”
“Đúng, nguyền rủa hắn, sỉ nhục hắn!” Trên bầu trời có giọng nói vang lên.
Hứa Ứng nháy mắt mấy cái, thầm hô không ổn: “Chẳng lẽ tổ đình tứ thánh này cũng cũng là phúc báo mà ta tích lũy được năm xưa?”
Tên mập mạp bụng phệ gặm chân thú, cười ha hả nói: “Nhưng lần này chúng ta tới đây không phải bàn về ân oán năm xưa, ân oán năm xưa tạm gác sang một bên. Tổ đình tứ thánh chúng ta tái xuất giang hồ là vì Tiểu Thiên Tôn nhà ngươi!”
Người kia ngửa đầu, giọng nói như chuông đồng: “Không tệ. Ngươi bố trí Sở Thiên Đô giao chiến với truyền nhân Quỷ Khư, người sáng suốt đều nhìn ra dã tâm của ngươi. Mục đích của ngươi thực ra là Tiên Vương của Quỷ Khư!”
Cuối cùng ánh mắt người gầy cũng rời khỏi Hứa Ứng, chuyển sang người Tiểu Thiên Tôn nói: “Tiên Vương của Quỷ Khư có thực lực cao siêu, tuy thiên phú của ngươi không tệ nhưng nhiều năm rồi chưa từng ra tay. Ngươi cũng không biết được chênh lệch thực lực giữa ngươi và Tiên Vương lớn đến đâu.”
Giọng nói của người cao to vang lên trên không trung: “Ngươi đã vô địch rất lâu rồi. Vô địch quá lâu dễ lạc mất phương hướng. Ngươi thiếu đối thủ, gặp phải Tiên Vương rất dễ chịu thiệt.”
Gã mập buông cái chân thú xuống,thở dài nói: “Lần này bốn tên lão quỷ chúng ta đến đây chính là để dùng lực lượng của chúng ta giúp ngươi quen với chiến lực của Tiên Vương. Chúng ta biết bất cứ ai trong chúng ta cũng không bằng Tiên Vương, nhưng bốn lão quỷ chúng ta liên thủ, chắc có thể địch nổi Tiên Vương.’
Tiểu Thiên Tôn sắc mặt nghiêm nghị nói: “Đa tạ bốn vị đạo huynh!”
Bốn người cùng đáp lễ: “không dám. Tiểu Thiên Tôn hết lòng lo nghĩ cho tương lai tổ đình chúng ta, bốn người chúng ta chỉ thể hiện chút tâm ý mà thôi.”
Tiểu Thiên Tôn nói: “Nhưng ta sẽ không lưu thủ.”
Gã mập cười ha hả nói: “Đang muốn ngươi dốc toàn lực xuất thủ, phải giao chiến sinh tử, nếu không làm sao quyết chiến được với Tiên Vương?’
Hứa Ứng nắm ống tay áo Hồ Trác Quân, lặng lẽ lùi lại phía sau.
Hồ Trác Quân thấy vậy vội vàng đuổi theo y, hai người chạy ra phía ngoài.
Sắc mặt Hứa Ứng âm trầm bất định, lẳng lặng lây một tấm mặt nạ ra, trong lòng thầm nhủ: “Xem ra năm xưa ta tích lũy không ít phúc báo, bây giờ lần lượt tìm tới cửa rồi! Sau khi tổ đình tứ thánh đánh với Tiểu Thiên Tôn một trận, chắc chắn bọn họ sẽ tới tìm ta. Lại thêm cả Tiểu Thiên Tôn, chỉ e ta khó mà thoát khỏi tai kiếp!”
Y kéo theo Hồ Trác Quân vội vàng chạy khỏi Ly Hận viên, lách quá từng khu vực Tiên đạo dị thường. Đột nhiên phía sau có chấn động thần thông vô cùng khủng khiếp, ngột ngạt tới đáng sợ, tựa như có thần lực vô thượng xuyên qua chín tầng trời, đâm thủng mặt đất!
Hứa Ứng lập tức thi triển Linh Lung Bảo Tháp, bảo vệ bản thân và Hồ Trác Quân. Xung kích đáng sợ kia lặp lại bốn lần, sau bốn lần đột nhiên tất cả lại tĩnh lặng.
Hứa Ứng giải trừ Linh Lung Bảo Tháp, đang nghi hoặc không thôi thì đột nhiên bên cạnh lại có thêm một bóng người.
Người áo trắng xuất hiện sau lưng y, Hứa Ứng giọng nói khàn khàn, dò hỏi: “Tổ đình tứ thánh đâu?’
“Đang nằm dưới đất.”
Tiểu Thiên Tôn thản nhiên đáp: “Chúng ta nói đến đâu rồi nhỉ?”
Trong lòng Hứa Ứng càng ngày càng nặng nề, tổ đình tứ thánh vừa rồi mỗi người đều cường đại hơn tông chủ Viên Công Thông của Linh Lung thiên tông, nhưng gặp phải Tiểu Thiên Tôn thì chỉ một chiêu là bại trận.
Đó là trong tình huống bốn người liên thủ.
Bốn người liên thủ mô phỏng chiến lực Tiên Vương, kết cục vẫn là thua, thậm chí thua càng nhanh.”
Rốt cuộc thực lực của Tiểu Thiên Tôn mạnh mẽ tới mức nào?
Hứa Ứng trầm ngâm trong chốc lát rồi nói: “Chúng ta vừa nói tới có chuyện có phải phản bội hay không. Vấn đề này ta không cách nào cho ngươi câu trả lời chắc chắn!”
Y cảm nhận được sát ý lan tỏa từ Tiểu Thiên Tôn, bèn xoay người lại đối mặt với Tiểu Thiên Tôn nói: “Người ngươi cho là phản bội vẫn luôn bị phong ấn ký ức, hắn trải qua vạn kiếp luân hồi, bị phong ấn vạn lần, tới giờ đã không thể nhớ lại chuyện năm xưa.”
Tiểu Thiên Tôn im lặng.
Hứa Ứng nói: “Tiểu Thiên Tôn, giết một người không biết gì cả có khiến ngươi khoái trá sau khi báo thù không? Ta nghĩ, phải đánh thức trí nhớ của hắn, khiến hắn nhớ lại những lỗi sai của bản thân sau đó mới ra tay giết chết, thế mới đúng là báo thù.’
Tiểu Thiên Tôn im lặng một hồi rồi nói: “Giết người tru tâm.”
Hứa Ứng cười nói: “Giết người không tru tâm, thế thì còn gì vui thú?”
๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑