Ngũ Tuyệt Tiên Vương mất hết can đảm, năm xưa đối mặt với thần thông của Hứa Ứng, trong lòng hắn có cảm giác chắc chắn không thể cản được, tuyệt vọng như khoảnh khắc sau sẽ bỏ mạng. Bây giờ đối mặt với thần thông của Hứa Ứng, vẫn là thứ cảm giác tuyệt vọng quen thuộc kia!
Kiếm đã tới mi tâm, phù văn Tiên đạo quân trong đạo liên đang tách ra lách cách, sụp đổ tan rã.
Lúc này thần thông của Hứa Ứng đã tinh diệu hơn hẳn năm xưa, nhất là Tru Tiên kiếm khí, đã vượt xa ý cảnh Kiếm Bình Bất Bình ngày trước.
Nhưng ngay lúc Ngũ Tuyệt Tiên Vương sắp bỏ mạng, Đệ Cửu Tiên Vương đột nhiên xuất hiện, cong ngón tay búng một cái, đánh lên nguyên thần Tam Thanh của Hứa Ứng.
Dù sao nguyên thần Tam Thanh của Hứa Ứng cũng từ nhất khí biến thành, bị thần thông của Tiên Vương đánh trúng phát ra ba tiếng nổ bùm bụp, hóa thành ba luồng nguyên khí trở về cơ thể Hứa Ứng.
Còn Tru Tiên kiếm khí mà nguyên thần Tam Thanh đâm về phía mi tâm Ngũ Tuyệt Tiên Vương cũng bị Đệ Cửu Tiên Vương gạt ra, lướt sát qua đầu Ngũ Tuyệt Tiên Vương.
Trên đầu Ngũ Tuyệt Tiên Vương chảy máu tươi đầm đìa, suýt nữa bị mổ sọ, thầm kêu một tiếng may mắn.
Hắn đưa ánh mắt cảm kích nhìn Đệ Cửu Tiên Vương một cái, Đệ Cửu Tiên Vương vẫn bộ dạng nho sĩ trung niên lúc trước, áy náy nói: “Hứa đạo hữu, ta và Ngũ Tuyệt đạo hữu như thể tay chân, không thể trơ mắt nhìn hắn bỏ mạng. Vì vậy, ta buộc phải liên thủ với hắn, đối phó với các hạ...”
Đệ Cửu Tiên Vương cười ha hả, cùng Ngũ Tuyệt Tiên Vương một trái một phải chuẩn bị liên thủ vây công Hứa Ứng.
Trong lòng Hứa Ứng dần dần trầm xuống, sắc mặt hiền lành nói: “Không dám. Năm xưa khi các ngươi bố trí mai phục hại ta ở thiên lộ đã là cùng một giuộc rồi, môi hở răng lạnh, cấu kết với nhau làm bậy cũng là chuyện đương nhiên.”
Ánh mắt Hứa Ứng nhấp nháy.
“Rầm!”
Một tòa Thiên Quan nguy nga từ trên trời giáng xuống, dựng sừng sững sau lưng Hứa Ứng. Tất cả ưu thế mà Hứa Ứng tích tụ được khi đả kích đạo tâm Ngũ Tuyệt Tiên Vương, thời khắc này không còn lại chút nào!
Sau khi nắm giữ Thiên đạo của Bồng Lai tiên sơn, có được hóa thân thần nhân Thiên đạo, thực lực đã là Thần Vương đỉnh phong, chiến lực có thể sánh vai với Tiên Vương.
Nhưng muốn thắng Tiên Vương vẫn muôn vàn khó khăn, chỉ có tìm ra sơ hở, nhân lúc sơ suất mà công phá, mới có thể thủ thắng.
Đây cũng là lý do y và Ngũ Tuyệt Tiên Vương dùng lời nói công kích đạo tượng đối phó.
Không có sơ hở thì chế tạo sơ hở, đây là cách vận dụng chiến thuật.
Bây giờ, Hứa Ứng không những không còn ưu thế mà hai đại Tiên Vương liên thủ, chiến lực tăng gấp bội, y kiên trì được bao lâu cũng là một vấn đề.
Đột nhiên, thân hình hai vị Tiên Vương đồng thời lao tới, tấn công Hứa Ứng!
Y và thần nhân Thiên đạo một cao một thấp đứng sừng sững bên dưới Thiên Quan, sau lưng là tiên quang mờ ảo, hào quang rực rỡ, phía sau Thiên Quan là Ngọc Kinh, trùng trùng điệp điệp, như một dải thiên cung vàng son lộng lẫy!
Hứa Ứng tế Huyền Quan thứ ba lên, cùng thần nhân Thiên đạo đối phó với hai đại Tiên Vương!
Còn bên dưới quái nhãn Quỷ Khư, đông đảo cao thủ Hoa gia kết trận, điều khiển vạn thi, vây công Bồng Lai tiên sơn, thậm chí có không tiên thi chạy lên đầu thần thú Huyền Vũ, trắng trợm gặm nhấm thần thú thái cổ này.
Dưới điều khiển của bọn chúng, Hỗn Nguyên cung bị phá đã là chuyện tất nhiên. Nhưng ngay lúc này bọn chúng lại thấy một vị tiên tử da dẻ trắng trẻo như tuyết, tư thái tuyệt thế vô song, bồng bềnh bay về phía bọn họ.
“Yêu nữ Bồng Lai!”
Cao thủ Hoa gia không buồn hỏi một câu, đang định ra đòn sát thủ với tiên tử kia.
Đột nhiên, trước mắt bọn chúng hoa lên, cảnh tượng hỗn độn. Mọi chuyện trái lương tâm mà mình từng làm đều xuất hiện. Không chỉ có vậy, thậm chí bọn chúng còn thấy những chuyện trái lương tâm của người khác!
Hoa gia là đại gia tộc ở Quỷ Khư, trong gia tộc có rất nhiều bại hoại, nếu không giữa Ngũ Tuyệt Tiên Vương và Hoa Thác Ảnh cũng không có chuyện cha từ nữ hiếu như vậy.
Trong gia tộc có không ít chuyện nội đấu, giờ phút này nhân quả của đám người hiển hiện, thậm chí khuếch đại, khiến thù hận cũng theo đó ầm ầm bộc phát!
Nhất là có một số người còn móc lệch nhân quả, nối vào một ai đó không liên quan tới nhân quả, vu oan giá họa, châm ngòi ly gián!
Đám cao thủ Hoa gia lập tức tâm thần rối loạn, đột nhiên có người càng ngày càng nóng nảy, ra tay hạ thủ với kẻ thù!
Tình thế rối loạn tới mức khó tả, chiến hỏa lập tức bùng lên.
Đám người Hoa gia lộ rõ vẻ hung ác, sau khi giết chết đồng tộc lại khó mà khống chế được: “Tam thúc, ta giết hắn bị ngươi nhìn thấy, đương nhiên phải giết ngươi diệt khẩu!”
“Cháu ngoan, ngươi định giết ta diệt khẩu, đương nhiên ta cũng phải xử lý ngươi trước!”