Qua hơn mười tháng, bỗng nhiên gốc cây Sa La Thụ thô to lọt vào tầm mắt của bọn họ. Thanh Huyền vừa mừng vừa sợ, chỉ hướng phía trước, cười nói: "Đến Tam giới rồi! Đến Tam giới rồi! Nguyên Dục, đã Tam giới đến, nói không chừng những người này có thể..."
Hắn vô cùng kích động, xoay đầu lại, bỗng nhiên trên thuyền có một trận gió thổi tới, hơn một ngàn người trên thuyền kia như đống tro tàn bị gió thổi tan đi.
Thanh Huyền ngây ngốc, qua một lúc lâu mới khàn giọng nói: "Gió ở đâu tới? Sao trong Hỗn Độn Hải lại có gió..."
Hắn bịch một tiếng ngồi dưới đất, thì thào tự nói: "Sao lại có gió... "
Thánh Tôn đứng bên cạnh hắn, nhìn tro đạo đang bay trên thuyền, đống tro đạo này không hề dừng lại trên thuyền lầu.
Cơn gió này gột rửa thuyền lầu thật sự sạch sẽ.
Thậm chí, dấu ấn Bỉ Ngạn trên thuyền lầu, toàn bộ đều hóa thành tro bụi dung nhập vào trong Hỗn Độn Hải.
"Dưới Đạo Chủ, đều là sâu kiến." Hắn lẩm bẩm.
Thuyền lầu theo quán tính, bồng bềnh phiêu đãng, đi vào Tam giới.
"Trước mặt Tịch Diệt Kiếp, Đạo Chủ cũng chỉ là sâu kiến."
Hứa Ứng nhìn Tông Tề Đạo Chủ trước mặt, thản nhiên nói: "Tông Tề, ngươi là người đã chết, thân mang kiếp vận, ngươi nên biết Tịch Diệt Kiếp bộc phát, những người chết các ngươi cũng sẽ hóa thành hư không. Tịch Diệt Kiếp có thể gạt bỏ ngươi, mà ta có thể xóa bỏ tất cả dấu vết tồn tại của ngươi, khiến cho ngươi chưa bao giờ tồn tại. Ngươi nên sợ hãi ta hơn."
Tông Tề Đạo Chủ cười ha hả, chế nhạo: "Đương nhiên biết ta đã chết. Ta biết sau khi tịch diệt xong ta sẽ không còn sót lại gì. Nhưng ta bởi vì kiếp vận mà quay về thế gian, những gì ta làm chỉ là hành động của kiếp vận. Ai biết tất cả những gì ngươi đang làm có phải kiếp vận đang khống chế Hạo Kinh?"
Hứa Ứng khẽ nhíu mày, lẳng lặng không chút tiếng động tế ra Quả Chuông, truyền âm nói: "Chung gia, ngươi tới bảo vệ ta không bị kiếp vận quấy nhiễu."
Quả Chuông bồng bềnh trên đỉnh đầu hắn, kêu lên: "A Ứng, ngươi cứ việc yên tâm, Bỉ Ngạn đã hỏng bét, chúng ta dứt khoát giết ra một thiên địa trong sạch!"
Trong lòng Hứa Ứng máy động, lại lẳng lặng thu hồi Quả Chuông, thầm nghĩ: "Lúc ta tu luyện Cửu Đạo Tuần Chứng, quên dùng Tịch Diệt thiên hỏa luyện luôn Chung gia."
Tông Tề Đạo Chủ đánh tới, đạo lực của hắn vẫn ở trạng thái đỉnh phong như cũ, thần thông của hắn vẫn mạnh mẽ vô cùng.
Hắn giơ tay lên, chỉ thấy vô số Thái Dương chân hỏa ở vũ trụ Bỉ Ngạn đều bị hắn dẫn động, trên bầu trời như có ức vạn ngôi sao trở nên vô cùng rực rỡ, theo một chưởng này của hắn giáng xuống, trút tới đầu Hứa Ứng!
Hứa Ứng phát động Cửu Đạo Tuần Chứng, trong khoảnh khắc, Hỗn Độn, Hồng Mông, Vô Cực, Thái Nhất và một bốn loại đạo lực đồng thời xuất hiện, đã chuẩn bị đầy đủ!
Chưởng lực hai người va chạm, lập tức phát ra một tiếng nổ kinh thiên động địa, Tông Tề Đạo Chủ ầm ầm nổ tung, nguyên thần thân thể và tinh lực đại đạo hóa thành một mảnh Hồng Nguyên đang diễn sinh.
Nhưng khoảnh khắc sau, Hồng Nguyên này đã lâm vào trong tịch diệt, hóa thành Tịch Diệt thiên hỏa hừng hực thiêu đốt.
Hứa Ứng khẽ nhíu mày, mặc dù xuất một chưởng đánh gục Tông Tề, nhưng lại cảm ứng được Tinh Lực đại đạo của vũ trụ Bỉ Ngạn cũng lọt vào trọng kích, vỡ nát nhanh hơn!
"Tiêu diệt Tông Tề Đạo Chủ mà không làm tổn thương tới đại đạo hắn tu luyện, gần như không cách nào làm được."
Hắn nỗ lực thu đóa Tịch Diệt thiên hỏa này, nhưng tiến lên mới phát hiện thiên hỏa không cách nào bị hút đi, phảng phất như mọc rễ trong mảnh thiên địa này.
Hứa Ứng rời khỏi nơi đây, đã thấy trên bầu trời đạo tuyết càng lúc càng lớn, tuyết rơi càng lúc càng dày.
Trên đường đi y gặp được rất nhiều người chết bị đánh cho hóa thành tro tàn, những người này sau khi chết liền thành một đóa Tịch Diệt thiên hỏa tại chỗ hóa, trôi nổi trên tro tàn, lẳng lặng thiêu đốt.
Những Tịch Diệt thiên hỏa này như đốm lửa, thiêu đốt bốn phía, tốc độ thiêu đốt rất chậm, nhưng thiên địa đại đạo lại bắt đầu tiêu hao, ngày càng suy sụp.
Rất nhiều Đạo cảnh Bỉ Ngạn cũng bắt đầu héo rút, sụp đổ, cảnh tượng tận thế.
Y đi tới nơi năm đó La Thái Tông và Hoa, Lâm, La, Thông Thiên và các Đạo Chủ khác giao chiến, chỉ thấy vòng trồn Hỗn Độn bị những Đạo Chủ này đánh ra năm xưa không biết bị người dẫn cháy từ lúc nào, trong hỗn độn mơ hồ có Tịch Diệt thiên hỏa thiêu đốt.
Ánh lửa từ Hỗn Độn chi khí chiếu rọi ra, màu đỏ sậm, trông cực kỳ quỷ dị.
Hiện giờ vòng tròn hỗn độn không còn ổn định, bắt đầu thôn tính thời không bên ngoài, hàng vạn người chết đang xếp hàng đi về phía vòng tròn hỗn độn, liên tục chui vào trong vòng tròn hỗn độn, hóa thành hừng hực thiên hỏa hừng hực trong đó.
Những người chết này là nhân quả tan vỡ, người đã chết trong lịch sử bị điều khiển bởi kiếp vận tới nơi này, chôn vùi bản thân.