Nhân quả của bản thân càng nặng thì lực hút càng mạnh, vì vậy qua sông cực kỳ nguy hiểm, bất cẩn chút thôi là ngã vào trong sông, chết đuối dưới sông.
Đây cũng là nguyên nhân khiến Thiên Hà nguy hiểm.
Thân hình Hứa Ứng lảo đảo, đối chọi lại sức hút của Thiên Hà. Tuy Đại La Thiên cũng trong nhân quả nhưng do bản thân là đại đạo tạo thành, cho nên dù dính nhân quả cũng không bị Thiên Hà hút vào, y vẫn có thể bay trên mặt sông.
“Chắc chắn Như Ý Đại La Thiên không phải chỉ là nơi gửi gắm đạo hạnh, nhất định còn có diệu dụng khác.”
Hứa Ứng hạ xuống bờ nam Thiên Hà, một gốc hoa lớn lén lén lút lút đi tới phía sau y, đột nhiên cánh hoa mở ra, trong cánh hoa đầy răng, cắn về phía Hứa Ứng.
“Rầm!”
Gốc hoa cắn Hứa Ứng lại bị vỡ mất mấy cái răng, vội vàng nhảy về phía sau, không dám tới gần y.
Hứa Ứng thoáng chần chờ, đột nhiên nhổ tận gốc đóa quái hoa Thiên Hà này, ném vào trong Như Ý Đại La Thiên. Y muốn xem xem Như Ý Đại La Thiên còn diệu dụng gì khác không.
Nhưng gốc quái hoa Thiên Hà kia rơi vào Như Ý Đại La Thiên lại không hề thay đổi, chỉ chạy lung tung dưới đất, định trốn khỏi nơi này.
Hứa Ứng quan sát một phen, chỉ thấy quái hoa Thiên Hà chạy trốn nửa ngày, có vẻ đã từ bỏ, ủ rũ chán chường.
“Hình như không có tác dụng gì.”
Hứa Ứng không quan sát nữa, phát động thất đại động thiên, vận chuyển Thái Nhất Bất Diệt chân kinh, gấp rút tu hành, thầm nghĩ: “Tác dụng lớn nhất của Như Ý Đại La Thiên là thống nhất tất cả đạo pháp của ta thành một. Lúc trước ta không thể điều động đạo pháp, thi triển thần thông, bây giờ thì có thể! Nếu như...”
Y chìm vào trầm tư, Thiên ma Chí Tôn đã từng nói đạo hạnh của y quá cao, cảnh giới khó mà dung nạp được đạo hạnh của y. Y cần đi lên con đường của mình, dung nạp đạo hạnh đó.
Sau nhiều lần trắc trở y đã đạt được cửu đại pháp bảo do cảnh giới kiếp đầu của mình luyện thành, tu vi thực lực tiến triển mãnh liệt, nhưng vấn đề này vẫn vây khốn y.
‘Nếu ta có thể sáng tạo ra một loại công pháp tự mang Đại La đạo tràng, thế chẳng phải là lưu dấu được đạo hạnh Thiên Quân vào trong đó à?”
Trong lòng Hứa Ứng thầm hồi hồi, nếu làm được như vậy coi như y đã đi lên con đường của mình!
“Bây giờ ta chỉ coi là mượn dùng Tiên Thiên Đại La của Tà Tổ Tiêu Lan Sơn, nếu có một ngày ta không cần Như Ý Đại La Thiên cũng có thể thoải mái thi triển đạo hạnh cấp bậc Thiên Quân, đó mới coi là thành công!’
Y đi dọc Thiên Hà xuống dưới, nhưng y không chú ý tới, theo tiến trình tu luyện của y, dấu ấn trong tòa Như Ý Đại La Thiên này lại không ngừng sâu sắc, uy lực của dấu ấn cũng càng ngày càng mạnh!
Không chỉ có vậy, Đại La Thiên này cũng sinh ra từng luồng hào quang, thấm vào Quả Chuông và đóa quái hoa Thiên Hà kia. Quả Chuông chỉ cảm thấy các loại đạo pháp không ngộ mà tự hiểu, không khỏi vừa mừng vừa sợ.
“Ta hiểu rồi!”
Quả Chuông vui mừng khôn xiết, ngộ đạo trong Đại La Thiên này tuy là ngộ đại đạo mà Hứa Ứng tu luyện, nhưng đạo pháp của Hứa Ứng hỗn tạp, trong đó có vô số đạo pháp liên quan tới tu hành, cứ suy ra từ đó là biết. Vì vậy nó cũng ngộ ra con đường pháp bảo tự dấu ấn và tu hành!
Còn đóa quái hoa Thiên Hà kia cũng gặp họa đắc phúc, bất ngờ khai khiếu, bản lĩnh càng ngày càng mạnh, quái hoa cũng càng ngày càng lớn!
Đột nhiên Thiên Hà chấn động kịch liệt, tiếng vang ầm ầm không dứt từ thượng du vọng lại. Hứa Ứng quay đầu theo tiếng động, không khỏi trợn mắt há hốc mồm. Chỉ thấy hư không vốn trống rỗng đột nhiên xuất hiện một thế giới cực kỳ bao la , nằm trên đỉnh đầu y, cảm giác cực kỳ áp lực.
Thế giới kia rộng lớn vô ngần, bao phủ trong tiên quang, cảm ứng với thất đại động thiên của y, tạo cho y một cảm giác cực kỳ quen thuộc.
Tiên giới!
Hứa Ứng thầm giật mình, lại lập tức bật cười: “Ta căng thẳng quá rồi, Tiên giới trông rất gần chứ thực chất rất xa. Còn không biết bao lâu nữa mới sáp nhập với hai giới âm dương.’
Nhưng ngay khoảnh khắc sau, nụ cười của y cứng đờ.
“Ta đứng đây còn nhìn thấy Tiên giới, chỉ e Tiên giới cách thế gian không còn xa. Tam giới triều tịch càng ngày càng nghiêm trọng, cũng càng nguy hiểm.
Sắc mặt y cực kỳ nghiêm nghị. Trong thời gian này Tiên giới cực kỳ dung túng thế gian, thậm chí không tiếc cho người mang Quy Đạo ngọc bàn hạ giới, đi khôi phục thiên địa đại đạo thời cổ xưa ở khắp nơi, gây ra ảo giác Ma Vực xâm lấn.
Kế hoạch bổ thiên của Tổ Đình, Thái Thanh đạo nhân, Ngọc Hư đạo nhân phục sinh, Tiên giới cũng không hỏi tới, với Hứa Ứng cũng chỉ nhắm một mắt mở một mắt.