"Đạo hạnh của Hứa Ứng đã đến mức này rồi sao?"
Đế Quân kinh ngạc nói, "Đạo pháp của hắn, nhất thời ta cũng khó mà phá giải được. Nếu Nguyên Quân có thể trấn áp đạo kiếm khí này trăm ngàn năm, hẳn là ta có thể phá giải được."
Nguyên Quân thở dài: "Đa tạ đạo huynh. Luồng kiếm khí này vẫn luôn ăn mòn nguyên thần của con ta, ta chỉ sợ nó không kiên trì được lâu như vậy."
Đế Quân thở dài, đành phải cáo từ rời đi.
Thiên Tôn kiểm tra một phen mới nói: "Nguyên Quân có muốn sinh thêm một đứa con nữa hay không?"
Nguyên Quân lắc đầu.
Thiên Tôn cũng cáo từ rời khỏi.
Nguyên Quân tiễn bọn họ rời đi, sắc mặt sa sầm, muốn dứt bỏ đoạn tình cảm mẹ con này, luyện đi Thiên Ma, nhưng lại bịn rịn không nỡ, rơi lệ nói: "Con cứ yên tâm, mẫu thân nhất định sẽ cố gắng hết khả năng cứu con, để con có thể tự tay giết chết Hứa Ứng, báo thù rửa hận."
Linh Vô Tâm nói: "Mẹ, trời tối rồi sao? Con không nhìn thấy gì cả. . ."
Nguyên Quân lại rơi lệ mấy lần, thầm nghĩ: "Bây giờ không thể quan tâm được nhiều nữa, đành phải đi tìm phụ thân của Tâm Nhi, để tên vô lương tâm kia ra tay giải quyết luồng kiếm khí này. Nhưng hắn có thật sự đồng ý ra tay không?"
Nguyên Quân chần chừ không quyết, nhưng cuối cùng vẫn đi ra cửa.
Không biết bao lâu sau, Linh Vô Tâm chỉ mơ mơ hồ hồ cảm giác được hình như mẫu thân đã trở về, loáng thoáng nhìn thấy bên cạnh còn có một người, chỉ là hắn rất mệt mỏi, đầu óc lại mơ hồ, không thể nhìn rõ được.
Hắn chỉ có thể loáng thoáng nghe thấy mấy từ như "Tru Tiên " "Tàn hồn", sau đó lại ngất đi.
Đợi tới khi Linh Vô Tâm tỉnh lại lần nữa, chỉ cảm thấy đã khỏe hơn rất nhiều, thần chí tỉnh táo, chỉ có điều vẫn không có thân thể. Luồng Tru Tiên kiếm khí ẩn nấp trong nguyên thần của hắn đã bị thanh trừ sạch sẽ, hồn phách bị chém đứt thế mà cũng đã khôi phục hoàn chỉnh.
Nguyên Quân thấy Linh Vô Tâm tỉnh lại, bấy giờ mới thở phào một hơi, nói: "Tuy bây giờ con không có thân thể, nhưng thân thể chỉ là chuyện nhỏ, chẳng qua chỉ là túi da mà thôi. Nếu con muốn tu Thần Đạo, mẫu thân sẽ dựng lại Kim Thân cho con. Nếu con muốn tiếp tục làm tiên nhân, cứ việc nói con để ý thân thể của tiên nhân nào, mẫu thân sẽ đi bắt kẻ đó về cho con đoạt xá. Con cũng có thể chuyển thế sống lại, sau khi chuyển thế, mẫu thân sẽ giúp con khai khiếu, để con khôi phục ký ức, sống thêm một kiếp."
Linh Vô Tâm nói: "Thần Đạo khó có thành tựu lớn. Sống lại thì tiến bộ quá chậm, còn phải tu luyện lại từ đầu. Con nguyện ý đoạt xá, chỉ mong thân thể đoạt xá kia có thể vững chắc một chút, không đến mức bị nguyên thần căng nổ."
Nguyên Quân mỉm cười lau nước mắt, vui vẻ nói: "Vậy thì mẫu thân sẽ đi tìm một Tiên Vương hoặc Tiên Quân có thân thể vững chắc một chút, chỉ mạnh hơn chứ không yếu hơn thân thể lúc trước của con."
Linh Vô Tâm vui vẻ nói: "Con nghe nói Hách Khai Dương đứng đầu Ẩn Địa Tứ Sát có thân thể mạnh mẽ, tu luyện Bát Môn Nghịch Thuận Sinh Tử Quyết do hắn tự sáng tạo, cảnh giới Tiên Vương đã luyện thân thể đến mức có thể sánh với Tiên Quân. Lúc hắn phát động Sinh Tử Quyết, thân thể có thể tiếp nhận pháp lực trùng kích gấp tám lần."
Nguyên Quân cười nói: "Tán nhân có nhiều kỳ tài, Hách Khai Dương có thể luyện thân thể đến mức này đúng là không dễ gì. Một khi con chiếm được thân thể của hắn, lại tu luyện đến Tiên Quân, tu vi không lùi mà còn tiến tới, thực lực cũng sẽ tăng lên rất nhiều!"
Nguyên Quânhứng thú bừng bừng rời khỏi.
Tiên giới Ẩn Địa.
Nơi này là tiên cảnh giấu kín trong Tiên giới, trên bầu trời có động thiên thâm thúy, tự thành một giới, bên trong giới có tiên cảnh tan vỡ, tiên quang tiên khí ào ào tuôn ra, rơi vào Ẩn Cốc.
Ẩn Địa tụ tập vô số tán nhân, tất cả đều đầu nhập vào dưới trướng Ẩn Địa Tứ Sát, theo Ẩn Địa Tứ Sát tu hành.
Nơi này cũng phân chia đẳng cấp nghiêm ngặt, tiên nhân đều được phân biệt đối xử dựa theo tu vi, những tiên nhân có cảnh giới khác nhau, mỗi ngày cũng sẽ nhận được lượng Tiên Linh chi khí khác nhau. Giống như những nạn dân chờ đợi cứu rỗi, mỗi ngày chờ đợi cháo cơm bố thí, địa vị thấp thì dùng chén nhỏ, địa vị cao sẽ dùng chén lớn.
Hách Khai Dương là người đứng đầu Ẩn Địa Tứ Sát, vốn dĩ còn định hạ giới bắt Hứa Ứng, kiếm công danh vào triều làm quan.
Không ngờ thực lực tu vi của Hứa Ứng lại mạnh như vậy, hắn đánh ba chiêu không thể giết chết Hứa Ứng, thầm nghĩ dù có tiếp tục đánh cũng không thể giết được Hứa Ứng, bèn dứt khoát rút lui.
Nhưng thực lực của hắn cũng không phải trò đùa, qua ba chiêu, Hứa Ứng rơi vào thế hạ phong, bị hắn ép cho liên tục lùi lại.