Sở dĩ Hứa Ứng dám truy sát cô, là bởi vì Hứa Ứng là lưu manh, mãng phu có tiếng của Tiên giới, cũng đã từng tạo phản, không có cái gì là y không dám làm.
Nhưng những người khác giết cô, thì đúng là bốc lên nguy cơ cực lớn, nếu như bại lộ, kết quả nhẹ nhất cũng là thân bại danh liệt!
"Chỉ vì một tòa động uyên cấp Thiên Quân, có cần ác độc như thế không?"
Hứa Ứng không khỏi lắc đầu, nhìn về phía thi thể nữ tiên nằm ngổn ngang khắp khu vực u ám này, trong lòng không khỏi thương cảm. Hồn phách của những nữ tiên này đều bị đánh nát.
Trường Sinh Đế ngồi xổm dưới gốc cây liễu, nhìn thi thể của Nguyên Quân Linh Tố, qua thật lâu mới vươn tay, nhẹ nhàng khép hai mắt của cô lại, thấp giọng nói: "Cô cứ yên tâm, ta sẽ không để cho cô chết không minh bạch như thế."
Dù sao cũng từng có một đoạn tình duyên.
Hắn nhớ lại quá khứ, đoạn tình duyên kia lại xông lên đầu một lần nữa, trong lòng đột nhiên có cảm giác sầu não khó hiểu.
Trường Sinh Đế đã thoáng hiểu vì sao đám người Tiên Đế, Đế Quân, Thiên Tôn lại chém tạp niệm trong lòng mình, lúc này hắn bị sầu não quấy nhiễu, trở nên đa sầu đa cảm, như bị tình cảm che khuất đạo tâm.
Năm đó hắn gặp Nguyên Quân, đối phương chỉ là một nữ tiên vừa mới phi thăng, hắn cũng không phải Trường Sinh Đế của hôm nay, hai người gặp nhau tại Đạo Hải, đứng ở hai bên bờ nhìn nhau, ở giữa cách một tòa Anh Vũ Châu. Sau đó bị Anh Vũ Châu tách ra, tựa như bèo nước lướt qua nhau.
Khi gặp lại lần nữa, tình cảm dành cho nhau như cánh bèo đâm rễ trong nước, bao trùm cả đạo tâm, cho nên mới tới với nhau.
Hứa Ứng kinh ngạc liếc nhìn hắn một cái, phát hiện tâm thần của Trường Sinh Đế dao động, đối với tồn tại như hắn mà nói, tâm thần dao động là chuyện rất hiếm gặp.
"Có thể làm cho tâm thần của Đại La Kim Tiên dao động, có lẽ tình cảm giữa Trường Sinh Đế và Nguyên Quân còn quan trọng hơn những gì Trường Sinh Đế đã nói nhiều." Hứa Ứng thầm nghĩ.
Trường Sinh Đế cũng ý thức được không ổn, lập tức ổn định tâm cảnh, nói: "Tuy nói động uyên của Nguyên Quân chỉ là động uyên cấp Thiên Quân, có thể tạo nên Thiên Quân, đủ cho Thiên Quân sinh hoạt và tu luyện mỗi ngày mà thôi, nhưng động uyên cấp Thiên Quân vẫn cực kỳ ít ỏi và quý giá. Vì động uyên Thiên Quân, giết người cướp của, giết chết mấy trăm vạn nữ tiên thì vẫn đáng giá."
Hắn như tự nói, lại như đang giải thích cho nghi hoặc của Hứa Ứng, nói: "Lúc trước không người nào dám làm vậy, là bởi vì Tiên Đế còn ở đây, ai dám làm chính là đối nghịch với toàn bộ Tiên Đình. Nhưng bây giờ Tiên Đế bị lưu vong ở Vũ Trụ Hắc Vực, bên trên Đại La Thiên cũng không còn ai quản lý, cơ hội này khiến cho nhiều kẻ không ngồi yên được nữa."
Đối với Hứa Ứng mà nói, y chưa bao giờ cảm thấy động uyên cấp Thiên Quân quý giá cỡ nào, bởi vì thông qua sáu mươi vạn năm chuẩn bị và chỉ điểm của Tiên Đế Chí Tôn, y đã lấy được lấy được động uyên cấp Chí Tôn - Thái Nhất.
Nhưng đối với những người khác trên Tiên giới mà nói, động uyên cấp Thiên Quân có thể là thứ mà cả đời họ cũng chỉ có thể nhìn chứ không thể cầu.
Cộng thêm động uyên Doanh Châu trong tay Hứa Ứng, ngoài mặt Tiên Đình chỉ có mười toà động uyên cấp Thiên Quân mà thôi.
Tăng nhiều cháo ít, người ngấp nghé mười toà động uyên này không phải số ít.
Hứa Ứng nói: "Đạo huynh có hoài nghi đối tượng nào hay không?"
Ánh mắt của Trường Sinh Đế sắc như dao cạo, xoẹt một cái nhìn về phía Hứa Ứng. Hứa Ứng hậm hực nói: "Đối tượng đầu Tiên đạo huynh hoài nghi chính là ta?"
Trường Sinh Đế gật đầu, nói: "Vừa rồi ta phát hiện nơi đây có dao động pháp lực vô cùng kinh khủng, ta cất bước trước tiên, nhưng ngươi chỉ chậm hơn ta nửa nhịp. Điều này nói rõ ngươi cũng cảm ứng được. Tu vi của ngươi và ta có thể chỉ cách nhau nửa bước này. Hai ta gần như đến đây cùng một lúc, nói rõ ngươi có thực lực giết Nguyên Quân."
Ánh mắt của hắn vô cùng sắc bén, nói: "Cho nên, ta hoài nghi người đả thương Cửu U Đế đêm đó, chính là ngươi!"
Hứa Ứng thề thốt phủ nhận: "Ta chỉ là Thiên Tiên, làm sao có thể đả thương Cửu U Đế chứ?”
Trường Sinh Đế không tranh luận về đề tài này với y nữa, nói: "Nhưng lúc đó ngươi ở bên cạnh ta, không thể phân thân được. Cho nên người giết Nguyên Quân không phải ngươi. Sau khi loại trừ ngươi, người có hiềm nghi thứ hai chính là ta."
Hứa Ứng cứng họng nhìn trân trối.
Trường Sinh Đế nói: "Ta và Nguyên Quân đã từng là người yêu, đạo pháp thần thông của cô ấy ta đều hiểu rất rõ, thậm chí ngay cả công pháp của cô ấy ta cũng biết. Cô ấy cũng sẽ không đề phòng ta, nếu ta muốn giết cô ấy thì có thể thành công trong thời gian ngắn nhất! Ta và cô ấy có tư tình, lại có con riêng, nên ta có thực lực và động cơ để giết cô ấy."
Hắn nói đến mức Hứa Ứng cũng phải gật đầu liên tục.
"Nhưng lúc đó ngươi đang ở bên cạnh ta."Hứa Ứng nói.