Ninh Thanh vốn là vị công tử phong độ thanh thoát, hiện giờ lại râu ria xồm xoàm, Quy Đạo ngọc bàn bị hắn dùng như cái đĩa, múc nước nơi khe núi hoặc cất tiên quả, ăn xong cũng chẳng buồn lau, tiện tay tế lên đỉnh đầu.
Tế Giác vẫn có thể nhịn được, thi thoảng lại đi tìm tiên thi lọt lưới, tìm thấy cũng không nỡ độ hóa ngay mà nhất định phải giảng giải một chút phật pháp, sau đó mới siêu độ đối phương.
Ninh Thanh công tử nhìn Hứa Ứng nhưng lại nói với Tế Giác: “Năm xưa hắn có thể tới đây, chắc chắn sẽ có cách rời khỏi. Ta nghe nói gõ mạnh vào đầu người mất trí nhớ, không khéo sẽ nhớ được quá khứ.”
Tế Giác nháy mắt mấy cái, cực kỳ động tâm.
Hai người đang định ra tay, đột nhiên sau lưng Hứa Ứng một luồng hỗn độn chi khí tuôn trào, xoay tròn, tòa động thiên thứ sáu chậm rãi hình thành!
Hứa Ứng từ từ mở mắt, trong mắt như có hỗn độn chi khí xao động, nhưng nhanh chóng biến mất.
“Bây giờ tu vi của ta tiến bộ rất nhanh, cuối cùng cũng có thể vận dụng nguyên thần. Tế Giác đạo hữu, ngươi có thể mở phật pháp trên người ta rồi.”
Hứa Ứng mỉm cười nói: “Chúng ta cảm giác rất tốt, đủ để đối phó với phong ấn sáu chữ của Đế Quân.”
Tế Giác nghe vậy vội vàng gia trì thêm mấy luồng phật pháp, bấy giờ mới yên tâm.
Hứa Ứng lập tức tỉnh táo hơn nhiều, cảm ơn Tế Giác nói: “Đã mở động thiên thứ sáu, trước mặt ta đã bằng phẳng. Đạt tới nguyên thần không còn vấn đề gì.”
Tế Giác dò hỏi: “Ngươi có cách nào rời khỏi Doanh Châu không?’
Hứa Ứng cười nói: “Đương nhiên ta có cách. Ta có một vị hảo hữu tên Thẩm Lạc, là Võ Đạo Đại Đế, thân thể dùng võ nhập đạo, đã là tuyệt đỉnh trên thế gian. Hắn mở Bỉ Ngạn Võ Đaọ, chắc tòa Bỉ Ngạn Võ Đạo này ở trong hư không, chỉ cần tìm được Bỉ Ngạn Võ Đạo là có thể rời khỏi nơi này!”
Ninh Thanh và Tế Giác vui mừng.
Mấy ngày sau mọi người không ngừng nhìn quanh, chỉ thấy Giáng Cung càng ngày càng gần, nhưng mãi vẫn không thấy Bỉ Ngạn mới.
Sau khi Giáng Cung qua đi, lại thêm bảy tám tháng vẫn không tìm thấy Bỉ Ngạn Võ Đạo.
Hứa Ứng cũng dần dần nóng nảy, cho dù Tế Giác gia trì thêm mấy thần thông Phật môn cho hắn cũng không thể khiến hắn ổn định lại.
Đột nhiên bọn họ thấy trong hư không có một luồng hào quang nhẹ nhàng lướt qua Doanh Châu.
Hứa Ứng ngây người, nhìn trừng trừng vào luồng sáng kia, trong hào quang là một khu vực thần bí, cách quá xa không thể thấy rõ.
“Tòa Bỉ Ngạn thứ bảy... không đúng, là Bỉ Ngạn thứ tám! Chẳng qua là Bỉ Ngạn chưa mở!”
Lại thêm mấy ngày, Hứa Ứng kinh ngạc chứng kiến Bỉ Ngạn thứ chín, đó là một dòng sông vô định bồng bềnh trong hư không thần bí!
Dòng sông vô định này không có chỗ đặt chân, cũng là Bỉ Ngạn chưa mở!
“Sao lại như vậy được?” Hứa Ứng lẩm bẩm.
Đúng lúc này, một luồng sáng le lói lọt vào mi mắt.
Hứa Ứng nhìn thẳng vào luồng hào quang lơ lửng trong hư không, miệng lẩm bẩm: “Thần Kiều... là Thần Kiều! Thần Kiều trên Côn Lôn sơn bị chặt đứt ở đây!”
Trên Côn Lôn sơn cũng có Thần Kiều, kết nối với Ngọc Kinh, nhưng tòa Thần Kiều kia đã đứt đoạn, một nửa Thần Kiều biến mất không còn tăm hơi.
Thần Kiều đứt đoạn, luyện khí sĩ không cách nào tiến vào Ngọc Kinh.
Người của Hứa gia thủ hộ Côn Lôn Ngọc Hư phong, tu luyện bí pháp trường sinh, có thể dùng bí pháp này kết nối Thần Kiều và Ngọc Kinh.
Loại bí pháp này chính là thân thể lục bí, gọi là na pháp.
“Na pháp là pháp môn mở bí tàng trong thân thể, nối thẳng tới Bỉ Ngạn. Sao Côn Lôn Thần Kiều lại xuất hiện trong Bỉ Ngạn ở hư không? Chẳng lẽ Thần Kiều vốn ở Bỉ Ngạn?”
Hứa Ứng đột nhiên nghĩ tới một điều, đó là lúc mình đạp lên Thần Kiều, xung quanh đều là hư không, cảnh tượng hoàn toàn khác với lúc ở trên Côn Lôn, như tiến vào không gian tầng cấp cao hơn.
Nếu tiến vào Côn Lôn cảnh Ngọc Hư cung sẽ thấy cảnh vạn giới bồng bềnh trên biển, vũ trụ hồng hoang đều trong tầm mắt.
Vậy có phải là, thật ra Thần Kiều Ngọc Kinh, thậm chí Côn Lôn cảnh vẫn luôn nằm trong Bỉ Ngạn hư không thần bí này không?
“Vì sao Thần Kiều lại đứt?”
Hứa Ứng không hiểu gì cả, thời điểm Thần Kiều đứt chắc là trước khi Hứa gia tới ở tại Côn Lôn. Sau khi Thần Kiều đứt đoạn thì lục bí mới được mở.
BAn đầu mục đích mở lục đại Bỉ Ngạn chính là để kết nối Côn Lôn Thần Kiều với Côn Lôn Ngọc Kinh!
Sau này người sáng tạo na pháp mới phát hiện lục đại Bỉ Ngạn có thể chuyển hóa thành pháp môn trường sinh, cho dù không luyện khí cũng có thể trường sinh, thế nên na pháp mới được lưu truyền tới này, còn Hứa gia cũng do đó trở thành người phụ trách kết nối Thần Kiều và Ngọc Kinh trên Côn Lôn Ngọc Hư phong.
“Cho nên người sáng tạo ra tổ pháp lục bí, chắc chắn có liên quan tới tổ tiên Hứa gia!”