Cô chân thành đi tới, đứng ở phía sau Đạo Tôn rồi nói: "Đạo Tôn, tương lai Tam giới sẽ mắc cạn Bỉ Ngạn, chúng ta hợp lực với bọn họ diệt trừ Bỉ Ngạn, vậy thì biến thành Tam giới mắc cạn bên cạnh Thiên Cảnh. làm sao biết hành động của Tam giới, sẽ không như Bỉ Ngạn?"
Đạo Tôn trầm mặc.
Bế Phi nương nương còn định nói, Đạo Tôn giơ tay lên, ngăn cô ta lại rồi nói: "Ta tự có tính toán."
Bế Phi nương nương đành phải nhịn xuống.
Nhóm Hư Hoàng đi tới biên giới Hỗn Độn Hải, nâng thuyền lầu Thúy Nham lên, cho thuyền lên biển. Mọi người lên thuyền, đi vào Hỗn Độn Hải mênh mông.
Hư Hoàng khống chế dấu ấn trên thuyền lầu, thuyền này tự động chạy về Tam giới.
"Hứa đạo hữu đã dặn dò, chúng ta lên thuyền trở về Tam giới, có lẽ phía sau sẽ có biến cố. Nếu có đạo quang kỳ dị, chúng ta tuyệt đối không thể quay đầu."
Hư Hoàng nói: "Chư vị ghi nhớ, không được vi phạm."
Mọi người không khỏi ngạc nhiên, ai nấy liếc mắt nhìn nhau, Thái Thanh nói: "Đạo huynh, đạo quang kỳ dị này có lai lịch ra sao? Sao Hứa đạo hữu lại biết nó sẽ xuất hiện?"
Ánh mắt Hư Hoàng lấp lóe nói: "Ta không muốn đoán lai lịch của đạo quang này, tốt nhất chư vị cũng đừng đoán. Nếu quả thật có đạo quang, không quay đầu lại là được."
Đám người Thái Thanh Thanh nghe vậy, mỗi người đều có suy đoán riêng của mình, đều im lặng không lên tiếng.
Thuyền lầu chạy khá lâu trong Hỗn Độn Hải, mãi vẫn không có bất cứ biến cố nào phát sinh, dần dà đám người Hư Hoàng cũng thở phào nhẹ nhõm.
"Nếu không có chuyện gì xảy ra, tất nhiên là tốt nhất." Trong lòng của hắn thầm nghĩ.
Biên thùy Bỉ Ngạn, trong Hỗn Độn Hải, khắp nơi đều là Sa La Thụ. Những cây này đã sinh trưởng không biết bao nhiêu vạn năm, rễ cổ thụ hấp thu năng lượng từ trong Hỗn Độn Hải, mỗi một gốc cây còn khổng lồ hơn một tinh cầu.
Giữa đại thụ lại mọc ra cây nhỏ, đang có rất nhiều tu sĩ trèo lên trên cây, ngắt lấy quả của Sa La Thụ. Loại quả này có thể dùng để trồng Sa La Thụ mới, là bảo vật cần thiết để tìm kiếm vũ trụ khác.
Nhưng những cây này thật sự quá lớn, lại tới gần Hỗn Độn Hải, hấp thu đạo khí của Hỗn Độn chi đạo, từ trên cây sinh ra một loại côn trùng trắng như tuyết, gọi là Minh Trùng, thân thể như bạch long, giỏi về trườn bò ẩn nấp, có thể ăn thịt người.
Những tu sĩ này hái trái cây trên cây, hơi không để ý sẽ bị Minh Trùng ăn thịt.
Còn có một loại Huyết Bức, dùng Minh Trùng làm thức ăn, Huyết Bức xuất quỷ nhập thần, thời điểm phi hành thường lưu lại một vệt sáng đỏ trên không trung.
Các tu sĩ nhân lúc ánh sáng đỏ xuất hiện, leo lên Sa La Thụ, đi hái trái cây.
Ngày hôm đó, mấy trăm vị tu sĩ đi tới rừng cây rậm rạp, dừng lại đằng xa, nhìn xung quanh rừng cây. Bọn họ không dám tới quá gần, nếu không Minh Trùng ngửi được khí tức sẽ nhào tới ăn thịt người.
Có điều, xung quanh rừng cây hoàn toàn yên tĩnh, Huyết Bức cũng chưa hề xuất hiện.
"Huyết Bức này đã thông minh, trước đây đều chủ động đi tìm ăn Minh Trùng, nhưng từ khi tu sĩ chúng ta bắt đầu hái quả, chúng phát hiện nơi chúng ta xuất hiện thì chắc chắn có Minh Trùng tới ăn thịt chúng ta."
Một vị tu sĩ lớn tuổi kinh nghiệm phong phú nói với tu sĩ mới tới: "Cho nên lúc chúng ta tới đây, Huyết Bức thường ẩn nấp ở phụ cận, không đi tìm Minh Trùng, chờ Minh Trùng tới ăn chúng ta."*
Tu sĩ mới tới không hiểu hỏi: "Nếu thế làm sao dụ dỗ được Minh Trùng?"
"Bắt mấy người ngoại lai, ném ra là có thể dụ dỗ Minh Trùng, Minh Trùng xuất hiện, đương nhiên Huyết Bức cũng xuất hiện, chúng ta có thể thuận lợi hái trái cây."
Tu sĩ lớn tuổi nói: "Gần đây Bỉ Ngạn bộc phát kiếp vận, người ngoại lai không đáng tiền."
Bên cạnh đang có người áp giải tu sĩ của mấy vũ trụ khác, chuẩn bị ném mấy người này qua đó, lúc này một chiếc thuyền lầu Thúy Nham chạy tới, xuyên thẳng từ giữa bọn họ, thuyền lầu tiến thẳng đến rừng cây Sa La Thụ.
Trên thuyền lầu kia, một ông lão mặc áo xanh thân hình gầy gò đang đứng sừng sững ở mũi thuyền, coi như không thấy Huyết Bức và Minh Trùng ẩn sâu trong rừng rậm.
Một đám tu sĩ vừa mừng vừa sợ: "Đến đây chịu chết à!"
Bọn họ vừa mới nghĩ tới đây, chỉ thấy ông lão áo xanh kia nhẹ nhàng vung tay lên, rừng cây sừng sững vô biên vô hạn lập tức tách ra hai bên, tựa như từng tinh cầu cây cối bị đẩy ra, lộ ra một con đường nối thẳng tới Hỗn Độn Hải.
Trên cây vô số Huyết Bức và Minh Trùng bị kinh động, múa lượn đầy trời.
Ông lão áo xanh kia đột nhiên rút kiếm, toàn bộ túc sát chi khí của vũ trụ Bỉ Ngạn, được kiếm quang màu xanh biếc điều động, ùn ùn kéo đến!
Đó là khí tức túc sát của vũ trụ, có thể tiễu trừ hết thảy lực lượng đại đạo, tràn vào bên trong kiếm quang màu xanh biếc!
"Oanh —— "
Một luồng kiếm quang vô cùng khổng lồ đâm vào trong Hỗn Độn Hải, chỉ trong khoảnh khắc đã xỏ xuyên qua không biết bao nhiêu vạn dặm Hỗn Độn Hải!