Hắn đang định hạ sát thủ, Ngọc Tuyền Chân Vương vội vàng ngăn hắn lại, cười nói: "Tông Nghĩa sư huynh bình tĩnh chớ vội, năm đó hắn là người Tam giới, còn không phải sư đệ của chúng ta. Thân là người Tam giới, ngăn cản chúng ta thu hoạch vốn là chuyện đương nhiên."
Lúc này Tông Nghĩa Chân Vương mới bỏ qua.
Lại có mấy vị đệ Thái Nhất của Bất Hủ cảnh cũng tới đây tiếp đón, bọn họ vẫn còn là sơ kỳ trong Bất Hủ cảnh, không có phong hiệu Chân Vương.
Thái Nhất Đại Đạo Quân nói với mọi người về Hứa Ứng, mọi người đều vô cùng kinh ngạc, chỉ cảm thấy Hứa Ứng có vẻ quen mặt.
Hứa Ứng đề cập chuyện thu hoạch Thiên Tiên giới, lúc này đám người mới bừng tỉnh hiểu ra, Hứa Ứng hỏi thăm kỹ càng, mới phát hiện hóa thân nguyên thần của những sư huynh sư tỷ này đều chết dưới kiếm của mình.
"Hứa sư đệ, vì sao ngươi lại ra tay với môn sinh Thái Nhất?" Cửu Tăng Đạo Quân sắc mặt khó chịu nói.
Sắc mặt Hứa Ứng nghiêm nghị, nói: "Nguyên nhân vì ta cũng tu luyện Thái Nhất đại đạo, tha thiết nhung nhớ chư vị sư huynh sư tỷ, cho nên kìm lòng không được hạ độc thủ với chư vị."
Mọi người nửa tin nửa ngờ.
Đạo Kỷ Thiên ở trên không trung của Bỉ Ngạn là các loại "Tiên Thiên chi khí" của Đại Thiên vũ trụ luyện thành, bảo vật nhiều vô số kể.
Thái Nhất Đại Đạo Quân định cư ở Xá An cung, thiên cung vạn điện, như một tòa thành trì xây dựng trên từng tòa tiên sơn to nhỏ, trên bầu trời treo các loại linh bảo, động uyên.
Thái Nhất môn hạ đệ tử đông đảo, trong đó số lượng đệ tử của Thái Nhất Đại Đạo Quân không nhiều lắm, chỉ có mấy trăm người, phần lớn là đồ tôn mà đệ tử thu nhận.
Chẳng hạn như các sư huynh Cửu Tăng, Ngọc Quyền, Tông Nghĩa, tu luyện đến Bất Hủ cảnh đã có thể khai tông lập phủ, thu nhận môn đồ khắp nơi, hàng ngày cũng không ở cùng một chỗ với Thái Nhất.
Chỉ có những người chưa tu luyện đến Bất Hủ cảnh mới có thể ở gần Dao Quang điện của Thái Nhất Đại Đạo Quân.
Thái Nhất Đại Đạo Quân đi tới Dao Quang điện, lại có rất nhiều đệ tử chưa tu luyện đến Bất Hủ cảnh tới thăm hỏi thỉnh an.
Thái Nhất Đại Đạo Quân nhìn chung quanh một lượt, nói: "Vi sư đánh với Đại Đạo Chủ và tà ma của Thiên Cảnh Khư, sau đó trên đường trở về bị Thần Ma, âm Dương và Sinh Tử tập kích. Vi sư cũng bị thương đôi chút, cần tĩnh dưỡng mấy ngày. Các ngươi trấn thủ Xá An cung, hộ pháp cho ta."
Các đệ tử vâng dạ.
Thái Nhất Đại Đạo Quân nhìn Hứa Ứng, nói: "Vị này là đệ tử mới thu của vi sư, Hứa Ứng."
Ánh mắt mọi người nhìn vào trên người Hứa Ứng, Hứa Ứng mỉm cười, gật đầu ra hiệu với mọi người.
Thái Nhất Đại Đạo Quân nói: "Hứa Ứng, ngươi ở lại Xá An cung, không được ra ngoài. Ăn uống sinh hoạt của ngươi tự có người sắp xếp."
Hứa Ứng khom người vâng dạ.
Mọi người nối đuôi nhau đi ra.
Cửu Tăng Đạo Quân, Ngọc Tuyền Trấn Vương, Tông Nghĩa Chân Vương và các tồn tại Bất Hủ Cảnh trấn thủ bên ngoài Dao Quang điện, Thái Nhất Đại Đạo Quân phong ấn Dao Quang ddiện, cứ như vậy bế quan dưỡng thương.
Hứa Ứng thì đi theo những đệ tử chưa từng tu luyện tới Bất Hủ cảnh đi ra ngoài, một vị nữ đệ tử trong đó nói: "Hứa sư đệ, những đệ tử nhập môn chúng ta còn chưa thể khai tông lập phủ, cho nên đều định cư ở phụ cận Dao Quang điện. Nam đệ tử ở tại Thiên Vận lâu, nữ đệ tử ở tại Tú Quang các. Mao sư đệ, ngươi sắp xếp ăn uống sinh hoạt hàng ngày cho Hứa sư đệ."
Một nam tử tóc vàng trong đó tán thành, nói với Hứa Ứng: "Mời Hứa sư đệ đi theo ta."
Hứa Ứng dừng bước lại, quan sát đệ tử khác xung quanh, cười nói: "Môn hạ Thái Nhất chúng ta, sư huynh sư đệ, là xếp hạng luận theo thứ tự, hay là xếp hạng luận theo tu vi?"
Mọi người dồn dập dừng bước lại, đôi mắt nhìn về phía y.
Hứa Ứng mỉm cười: "Chư vị không nên hiểu lầm, ta mới đến, không có dã tâm gì, chỉ muốn làm đại sư huynh của chư vị mà thôi."
Mặc dù đệ tử của Thái Nhất Đại Đạo Quân không nhiều lắm, nhưng cũng có mấy trăm người, nghe vậy ai nấy không khỏi trong lòng tức giận.
Hứa Ứng nhìn chung quanh một lượt, mỉm cười nói: "Đệ tử danh sư, thường sẽ tâm cao khí ngạo, ta lo lắng chư vị sư huynh sư tỷ cậy mình là môn hạ sư phụ nên ngang ngược càn rỡ, không coi ai ra gì, tự cao tự đại. Cho nên ta bất đắc dĩ lắm mới muốn làm đại sư huynh của chư vị, giúp chư vị sư huynh sư tỷ nhận rõ địa vị của mình một chút."
"Hứa Ứng!"
Một nam đệ tử trong đó quát: "Ngươi đừng có làm càn!"
Hứa Ứng kinh ngạc nói: "Chư vị sao lại nói lời ấy? Ta không có bất cứ hứng thú gì với các ngươi, ta chỉ muốn gặp lại đại sư huynh Trường Tôn Thánh Hải."
Tên nam đệ tử lao ra, không nói lời nào mà lại thi rtiển động uyên Thái Nhất, thần thông bùng phát, quát lớn: "Không cần đại sư huynh ra tay? Để ta cho ngươi biết được vị trí đệ tử của ngươi!"