Tiên nhân kia thi triển Pháp Thiên Tượng Địa, hình thể to lớn, thân hình hòa cùng nguyên thần, thần thông mang uy lực kinh người.
Hỉ Duyệt lại nhìn về phía xa, tiên nhân kia mặt dài, người mặc trường bào đỏ thắm, trên vai có hình áng mây mày đen, nhếch lên bên trên. Trên áng mây đen kia thêu hoa văn hình mây cùng hoa văn Quỳ Long, lại có từng viên Sơn Hà châu to to nhỏ nhỏ treo ở các góc.
“Hình như người này là thủ lĩnh của Đẩu Bộ, đứng đầu Trung Đẩu Tam Chân, Dương Chân Quân.”
Hỉ Duyệt thầm kinh hãi, Dương Chân Quân đứng đầu Trung Đẩu Tam Chân, là tồn tại được phong làm Thiên Tôn!
“Sư tổ lại đánh ngang tài ngang sức với hắn, đúng là dũng mãnh.”
Cô mới nghĩ tới đây, đột nhiên lại thấy Dương Chân Quân Dương Nhan Lang đuối sức, chưởng lực của Hứa Tĩnh ép thẳng tới, chưởng ấn khổng lồ đè lên Hách Linh Độ cổ thiên cung!
Kiến trúc thiên cung liên miên bất tuyệt sụp đổ, tuy không nghe thấy tiếng nhưng bọn họ cũng tưởng tượng được giờ phút này Hách Linh Độ cổ thiên cung hỗn loạn cỡ nào.
Hứa Tĩnh vận tu vi, từng chưởng đánh lên bầu trời, chỉ thấy từng chưởng ấn khổng lồ liên tiếp đánh vào Hách Linh Độ cổ thiên cung.
Dương Chân Quân còn đang ra sức đón đỡ, nhưng tai mắt mũi miệng đã có máu rỉ ra, chỉ cắn răng kiên trì.
A Phúc ngốc nghếch nói nhỏ: “Ta nghe Bình Nam Thiên Quân thích sưu tập thi thể nói, không có việc gì thì tuyệt đối không được trêu chọc tiên sinh dạy học.”
Hỉ Duyệt, Trúc Thiền Thiền và Phượng Tiên Nhi gật đầu liên tục. Phượng Tiên Nhi nói nhỏ: “Cái xác cao tuổi ấy có ánh mắt rất chuẩn.”
Mắt thấy Dương Chân Quân và Hách Linh Độ cổ thiên cung sắp bị phá hủy, đột nhiên một tấm tiên kỳ từ bên cạnh bay tới, ngăn cách hai giới tiên phàm.
Sau khi tiên kỳ phất qua, vách ngăn hai giới tiên phàm lại vững chắc, từ Tổ Đình không thể thấy Tiên giới.
Khí thế xao động của Hứa Tĩnh dần dần bình tĩnh trở lại, quay đầu nhìn đám người. Hỉ Duyệt, Trúc Thiền Thiền, A Phúc ngốc nghếch và Phượng Tiên Nhi biết hắn là phụ thân của Hứa Ứng, vội vàng tới chào.
Hứa Tĩnh cười nói: “Không cần đa lễ, hiếm khi gặp được kẻ khiến ta dùng toàn lực cho nên ngứa ngáy muốn giao thủ thêm vài chiêu, cũng may không quấy nhiễu tới các vị.”
Đám người liếc mắt nhìn nhau, dùng toàn lực?
Bọn họ hoàn toàn không tin.
Vì lúc trước thư sinh này vẫn ngăn trước mặt bọn họ, chưa từng di chuyển nửa tấc, hiển nhiên vẫn còn dư lực bảo vệ bọn họ tránh khỏi dư âm xung kích!
Trong Hỗn Nguyên cung, hai thân hình giật một cái, Hứa Ứng mở to mắt, thấy thân thể mình ngồi bên cạnh, bản thân lại ở trong một thân thể xa lạ.
Giọng nói của Thanh Bích Tiên Tử vang lên: “Đây là thân thể của ta, nguyên thần của ngươi quá mạnh chiếm luôn thân thể của ta rồi, ngươi ra ngoài đi.”
Hứa Ứng cúi đầu nhìn xuống, phát hiện trước ngực phình to, giơ tay lên xoa nắm một cái, mềm mềm, đúng là thân thể nữ nhi, bấy giờ mới vội vội vàng vàng để nguyên thần rời khỏi.
Nguyên thần của Thanh Bích quy vị, trong lòng bối rối: “Vừa rồi hắn làm cái gì vậy! Hắn... hắn...”
Hứa Ứng trở về thân thể mình, sắc mặt nghiêm nghị nói với Thanh Bích: “Vết nứt trong Thái Thượng chi đạo là do Thái Thượng chi đạo không trọn vẹn hay là Thái Thượng chi đạo ẩn sau vết nứt, thông qua vết nứt truyền sang Thái Thượng chi cảnh?”
Thanh Bích không hỏi tới hành động vừa rồi, nói: “Chắc là vì Thái Thượng chi đạo không trọn vẹn. Ta từng ngộ đạo rất sâu tại đó, phát hiện đại đạo của thiên địa này thiếu thốn, có thể thấy vết nứt là nguyên nhân dẫn tới đại đạo không trọn vẹn. Người nào đi vào Thái Thượng chi đạo tu luyện, thường sẽ tọa hóa tử vong, hóa thành đại đạo. Bọn họ hòa cùng đại đạo, dùng thân thể nguyên thần của bản thân tu bổ vết nứt, từ đó cộng tồn với đại đạo.”
Hứa Ứng liếc mắt nhìn cô một cái, thấy gương mặt cô thẹn thùng, bất giác nhớ lại hành động của mình lúc vừa rồi trong thân thể cô, vội vàng ý thủ Thái Nhất, lắc đầu nói: “Tu luyện tới bước này, không có bản ngã, chỉ còn đại đạo, thế thì còn ý nghĩa gì?”
Thanh Bích rất tán thành, cười nói: “Mục đích tu hành là đắc đạo hay hóa thành đạo, điểm này phải phân biệt rõ.”
Hứa Ứng suy đoán: “Cô nói xem liệu có khả năng này không, đại đạo của Thái Thượng chi cảnh không trọn vẹn, vì vậy dụ dỗ một số tu sĩ đến đó, hóa đạo bổ thiên, thôn tính sinh mệnh những tu sĩ này?”
Thanh Bích lắc đầu nói: “Không thể nào! Nếu đại đạo chủ động dụ dỗ tu sĩ hóa đạo bổ thiên, chứng tỏ đại đạo có ý thức, có ý thức thì có phân biệt thiện ác thị phi. Nếu đạo biết làm ác thì đã không phải là đạo. Ta nghĩ chắc Thái Thượng chi đạo bác đại tinh thâm, khiến cho lúc lĩnh ngộ người ta bất giác muốn hóa thành Thái Thượng chi đạo, cộng tồn cùng Thái Thượng chi đạo.”