“Thanh Bích, tương lai gặp lại.” Hứa Ứng vẫy tay với cô, tế Thiên Quan ra rồi xoay người rời khỏi.
Hỏa Long Thượng Nhân và Hàn Trạch Khang vội vàng bám theo y, Thanh Bích Tiên Tử đưa mắt nhìn bọn họ đi vào trong cửa, một đầu khác của cánh cửa là tuyết lớn ngập trời.
Cánh cửa khép lại, Thiên Quan biến mất không còn tung tích, chỉ có bông tuyết bồng bềnh trong gió, hóa thành nước mưa.
“Hứa công tử, hình như giữa công tử và vị cô nương kia có chút tình nghĩa, nhưng các ngươi như gần như xa, không đến cùng nhau, vì sao lại thế?” Hàn Trạch Khang hỏi.
Hỏa Long Thượng Nhân vội vàng nháy mắt với hắn, ra hiệu cho hắn đừng có hỏi. Nghe hắn hỏi xong câu này lão sư phụ trong lòng lạnh buốt; “Chỉ e Thần Thứu cung không thể cắm rễ tại Bồng Lai tiên cảnh rồi, truyền thuyết chấm dứt tại đây... Đợi đã, thằng nhãi này chết rồi vẫn còn ta, Thần Thứu cung vân thiên thu vạn đời!”
Hứa Ứng suy nghĩ rồi nói: “Tuy giữa ta và cô ấy có chút hảo cảm, nhưng lúc đó ta chỉ là một thiếu niên vừa bị gột sạch ký ức. Sau này ta khôi phục một chút ký ức, cô ấy cũng biết thiếu niên từng có tình cảm với mình chỉ là một quãng thời gian ngắn ngủi trong cuộc đời dài dằng dặc của ta mà thôi. Hơn nữa...”
Y sắc mặt bình tĩnh nói: “Cô ấy không xác định liệu ta có còn để ý tới tình cảm ngắn ngủi đó không. Cho dù có để ý, liệu có bao nhiêu sức nặng.”
Hàn Trạch Khang ngây ngẩn, thật sự không hiểu nổi loại tình cảm kỳ lạ này.
Hỏa Long Thượng Nhân nói: “Vậy trong lòng Hứa công tử, liệu có để ý tới tình cảm vài ngày ngắn ngủi đó không? Trong lòng Hứa công tử, tình cảm đó có bao nhiêu sức nặng?”
Hắn nói tới đây lại hận không thể vả cho mình mấy cái, âm thầm hối hận: “Sao ta lại lắm mồm thế? Lần này thì toi rồi, Thần Thứu cung tuyệt hậu rồi.”
Hứa Ứng nhớ lại trải nghiệm bốn ngàn năm trước, dưới Cửu Nghi sơn, thiếu niên chăn dê và thiếu nữ đang đau lòng về cái chết của sư phụ, đoạn tình cảm u mê lưu luyến đó trắng trẻo như dê con, non nớt như cỏ xanh sau cơn mưa.
Nhưng trong mắt y lại hiện ra hình bóng một người khác, là Yến Bảo Nhi, là Phùng Tuyết Nhi, là từng hình ảnh thiếu nữ dịu dàng, cuối cùng hóa thành Nguyên Vị Ương mặc đồ nữ.
Tình cảm giữa y và Nguyên Vị Ương đã trải qua bốn mươi tám ngàn năm rèn luyện, dây dưa suốt bốn mươi tám ngàn năm, trở nên cực kỳ vững chắc, không chứa được nữ nhân khác.
Hơn nữa lần này y sẽ tới Côn Lôn, sẽ gặp lại Nguyên Vị Ương.
Có điều y nhớ Nguyên Vị Ương đã phá giải phong ấn ký ức, khôi phục lại thành vị nữ tiên khoáng thế, trong lòng không khỏi rầu rĩ. Trong ánh mắt Nguyên Vị Ương, y không tìm ra Nguyên Vị Ương năm xưa.
Y cũng không thấy Phùng Tuyết Nhi và Yến Bảo Nhi, y chỉ thấy một vị nữ tiên tuyệt thế.
Đây cũng là nguyên nhân năm xưa y buồn bã bỏ đi.
Nữ nhân bầu bạn yêu thương cùng y suốt bốn mươi tám ngàn năm không phải nữ tiên tuyệt thế mà là nữ tiên bị bắt giữ, trấn áp, luân hồi, phong ấn, bị thao túng vận mệnh, trở thành nữ nhân phàm trần.
Cô gái phàm nhân kia cũng được bố trí sẵn vận mệnh, không thể không dây dưa với y đời đời kiếp kiếp, trở thành người thương, người yêu của y, trải qua từng kiếp sinh ly tử biệt.
Khoảnh khắc cô khôi phục thành nữ tiên, cô không còn là nữ tử phàm nhân bị điều khiển vận mệnh nữa mà là một tiên nhân có trí tuệ và lực lượng vô thượng.
Hơn bốn vạn năm tình cảm, đối với cô có lẽ chỉ là một sai lầm.
Hứa Ứng đi ra khỏi gió tuyết, nhìn khoảng thế giới xa lạ này, Côn Lôn mênh mông ập vào mắt.
Cuối cùng y cũng tìm được Côn Lôn thần sơn!
Nhìn từ xa lại, thần sơn cổ xưa nguy nga, từ đây đã có thể cảm ứng được khí tức cường đại của Tây Vương Mẫu và chư thần Côn Lôn, thần linh nguyên thủy cổ xưa bảo vệ ngọn tổ sơn này.
Hứa Ứng khôi phục bán tiên, bay về phía Côn Lôn.
“Nguyên Vị Ương đang ở đây ư?” Y thầm nhủ trong lòng.
Thế nhưng mình nên gọi cô ấy là Nguyên Vị Ương hay là cái tên khác?
Cô ấy còn nhận ra mình không?
Trong lòng Hứa Ứng rối loạn, vội vàng phát động Thái Nhất Thiên Tiên công, vận chuyển vài chu thiên mới khôi phục bán tiên thong dong.
Y đi tới lãnh địa của Tuyết Sơn Thần Nữ, Thần Nữ đứng từ xa chào y. Hứa Ứng khẽ cúi người, sau khi đi qua núi tuyết, từng vị sơn thần tỏa ra khí tức cổ xưa cường đại, dồn dập cúi người với y.
Hứa Ứng kinh ngạc, không hiểu vì sao bọn họ lại làm vậy.
Hỏa Long Thượng Nhân và Hàn Trạch Khang lại giật nảy mình, từ khi bước vào Côn Lôn cả hai luôn hết sức cung kính, thấy vị sơn thần nào cũng phải ba lạy chín khấu đầu. Nơi này là đất tổ của nhân tộc, không phải đất tổ của nhân tộc trong thế giới nào đó mà là đất tổ của tất cả nhân tộc.