"Dùng biết bao linh đan diệu dược như vậy, dù có là heo thì cũng có thể tu luyện tới Tiên Vương Tiên Quân rồi ấy chứ!" Kiêu Bá thầm nghĩ.
Hứa Ứng không có tiến bộ về mặt cảnh giới, nhưng Nguyên Vị Ương vẫn tiếp tục đột phá nhanh như gió. Thiên phú của cô cực cao, ngộ tính cực mạnh, Hứa Ứng không có cách nào tu luyện nên đã chỉ cho cô tất cả những tâm đắc trong tu luyện của mình, để cô lĩnh ngộ tinh hoa.
Tu vi của cô càng ngày càng hùng hậu, đã tới cảnh giới thứ tám là Lục Đạo cảnh trong Luyện Khí sĩ, chỉ cần tu thành sáu loại đại đạo là được, nhưng cô lại tìm hiểu ra mười loại hoạt tính, thần thức, nguyên khí, hồn lực, âm dương, tâm lực, vô vực, thái cực, hư không, sinh tử.
Cô luyện thành mười loại động uyên có quy mô nhỏ, hiện đang nỗ lực hợp đạo, tranh thủ luyện động uyên làm một thể.
Cô vốn muốn độ kiếp, nhưng Hứa Ứng đã ngăn cản cô, y truyền cho cô cách mình lĩnh ngộ Thúy Nham và đạt được Thúy Nham đại đạo, sau đó để cô lĩnh ngộ Tam Giới Thiên Đạo, tranh thủ tích lũy nội tình hùng hậu hơn nữa.
Hai người ở lại vùng biên giới, vừa tìm kiếm tiên thảo tiên dược khắp nơi, vừa không ngừng tu luyện.
Ngày hôm đó, họ phá vỡ động thiên phúc địa của một vị Yêu Tiên rồi tiến vào trong.
Tới đêm, Nguyên Vị Ương để Hứa Ứng ngâm mình trong thùng gỗ, dùng tiên dược hái trong động thiên phúc địa rèn luyện thân thể cho y.
Mỗi lần nữ hài đều không ngại phiền toái, tự tay xoa bóp thân thể cho y, cẩn thận từng ly từng tí vuốt qua từng vết thương trông rất kinh khủng trên người Hứa Ứng, giúp khí huyết trong vết thương có thể lưu thông, không làm cơ bắp hoại tử.
Đằng sau lưng cô, Tiên Linh chi khí trong mười động uyên chảy ra, rót vào rồi chảy khắp cơ thể Hứa Ứng, ý đồ kích phát hoạt tính trên thân thể của y.
Toàn bộ cảnh giới, động uyên lẫn đạo cảnh của Hứa Ứng đều đã bị cắt rời, trên người để lại vô số vết thương cả lớn lẫn bé, trong những vết thương này còn sót lại rất nhiều thần thông khủng khiếp.
Tự bản thân Hứa Ứng đã không cách nào loại trừ những vết thương này, mà tu vi của Nguyên Vị Ương hãy còn thấp nên cũng không thể loại trừ chúng. Cô chỉ có thể cố hết sức giúp Hứa Ứng giảm bớt đau đớn.
Mấy ngày qua, Nguyên Vị Ương chiếu cố y giống thê tử, cô chăm sóc y rất tốt.
"Vị Ương, tạm thời nàng không cần độ kiếp vội, nếu như muốn độ kiếp thì tốt nhất là độ Tứ Giới thiên kiếp. Mà nơi tốt nhất để độ Tứ Giới thiên kiếp chính là Nhân Gian giới."
Hứa Ứng nghĩ một lát rồi lại nói, "Chỉ là tiến vào Nhân Gian giới hơi khó khăn, hoặc là phải mời được Tổ Thần ra tay, hoặc là tạo ra một chiếc thuyền có thể vượt qua dòng sông linh quang, tới Nhân Gian giới."
Nguyên Vị Ương vừa xoa bóp lưng cho y, giúp dược lực thấm sâu vào thân thể y, vừa lắc đầu nói: "Chúng ta không có thuyền, làm sao tới Nhân Gian giới đây?"
Hứa Ứng chớp mắt, cười đáp lời cô: "Ta biết một nơi có thuyền. Chỉ là chiếc thuyền này cực kỳ hung hiểm, muốn bước lên cũng không dễ dàng. Thực lực của ta hiện giờ tuy không bằng lúc trước, nhưng trình độ Vô Lậu Kim Thân vẫn còn. Chỉ cần ta ra tay thì hẳn là có thể thu lấy chiếc thuyền này thôi."
"Tốt quá, nhưng chúng ta chờ thân thể chàng khôi phục lại rồi hãy đi."
Nguyên Vị Ương ấn mạnh một chút, vết thương của Hứa Ứng hơi run lên, cô lập tức nhẹ tay hơn, đầu ngón tay cẩn thận chạm vào mép vết thương của y, vuốt nhẹ từ trên xuống dưới.
Những vết thương này vẫn không hề khép lại, máu thịt cũng lật cả ra ngoài.
"Còn đau không?" Cô hỏi.
"Đã hết đau rồi." Hứa Ứng cười nói, có vẻ rất thoải mái.
"Tối nay ta sẽ dạy nàng tu hành Thái Nhất Khai Ngộ. Nàng vẫn còn chút khiếm khuyết ở Thái Nhất Khai Ngộ, nếu không học được pháp môn này thì việc lĩnh ngộ Thúy Nham đại đạo cũng sẽ khó khăn hơn nhiều."
Hứa Ứng thuật lại từ đầu tới cuối về Thái Nhất Khai Ngộ, xong lại nói thêm lần nữa, giảng giải kỹ càng tất cả những điều chính mình lĩnh ngộ được.
Nguyên Vị Ương im lặng lắng nghe, chỉ khi nào thấy không hiểu hoặc là những chỗ Hứa Ứng còn thiếu sót thì mới mở miệng hỏi lại, Hứa Ứng dạy cô mấy lần, chính mình cũng lĩnh ngộ ra rất nhiều điều lúc trước chưa từng ngộ ra.
Về sau hai người trở thành trao đổi với nhau, cả hai đều có lĩnh ngộ riêng.
Đột nhiên, Hứa Ứng như nghĩ tới điều gì đó, y suy nghĩ tới xuất thần rồi đột nhiên hét to một tiếng, vui vẻ nói: "Vị Ương, Vị Ương! Lấy giấy bút ra đây!"
Nguyên Vị Ương đứng dậy, xoa xoa tay, mang giấy bút tới.
Hứa Ứng dựa vào thùng thuốc, từng bút một vẽ ra Thúy Nham Thạch Khắc. Yêu Tổ đã từng cho hắn một phần Thúy Nham Thạch Khắc, thế nhưng tảng đá khắc đó đã bị đám người Tiên Đế lấy mất, nhưng cũng may Hứa Ứng đã thuộc nằm lòng nội dung khắc trên đá.
Y nhìn chằm chằm Thúy Nham Thạch Khắc thật lâu, lẩm bẩm nói: "Thì ra các loại đạo pháp Thái Cực, Vô Cực, Ngọc Hư, Thái Thanh, Thái Nhất, Thái Thượng, đều bao quát ở trong Thúy Nham Thạch Khắc..."