"Nơi đó hẳn là nhân gian khi xưa, là Nhân Gian giới mà Long Đình thống trị!"
Trần Triều Sinh nói, "Có điều, nơi đó đã bị hủy diệt hoàn toàn."
Nhạn Không Thành tâm thần rung động, Nhân Gian giới đã bị hủy diệt của thời đại Long Đình còn cổ xưa hơn cả Yêu tộc Tiên Đình, nơi đó chôn giấu bao nhiêu lịch sử không muốn người khác biết tới đây?
"Hứa Ứng và Bắc Lạc Sư Môn Tiêu Đế Quân đánh nhau rồi!" Đột nhiên có người kêu lên.
"Hứa lão ma bị Tiêu Đế Quân đánh cho hộc máu!" Có người vui vẻ nói.
"Tiêu Đế Quân thua rồi!" Lại có người kêu lên.
Cuối cùng, hung khí bên trong Long Đình đã tiết ra xong, lúc này mới có người lục tục ngo ngoe tiến vào trong khe lớn.
Trần Triều Sinh đang định đi vào, Nhạn Không Thành đã nói: "Chờ đã."
Trần Triều Sinh đành phải dừng lại chờ một chút.
Đột nhiên, chỉ nghe trong khe lớn có vài tiếng kêu thảm truyền đến, sau đó liền không còn một tiếng động nào nữa.
Trần Triều Sinh nhìn Nhạn Không Thành một cái, không nói thêm gì nữa.
Đám người tiếp tục chờ đợi. Chỉ nghe có Tiên nhân kêu lên: "Hứa lão cẩu trêu ghẹo Minh Hà Nguyên Quân!"
Lại có Tiên nhân tức giận kêu lên: "Hứa lão cẩu hành hung Minh Hà Nguyên Quân!"
"Hứa lão cẩu tế Quả Chuông lên hành hung Minh Hà Nguyên Quân!"
…
Bọn họ lại đợi thật lâu, có đại nhân vật Tiên giới phái ra mấy tử sĩ tiến vào trong Long Uyên, qua thật lâu, tử sĩ trở về, nói: "Đã không còn gì đáng ngại nữa."
Đám người thấy thế, lúc này mới nối đuôi nhau mà vào.
Trần Triều Sinh nói: "Chúng ta cũng vào đi thôi!"
Nhạn Không Thành nói: "Sư tổ, xin chờ một chút."
Trần Triều Sinh cả giận nói: "Còn chờ bao lâu nữa? Chờ thêm nữa, bảo bối trong Long Đình sẽ không còn phần của chúng ta nữa!"
Hắn mới nói được tới đây, thân thể của tử sĩ do đại nhân vật Tiên giới phái ra vừa rồi đột nhiên bùm một tiếng nổ tung, máu thịt cột sống hóa thành một đầu Huyết Long, bay thẳng lên không trung!
Trong mấy đạo Long Uyên kia lần lượt truyền đến từng tiếng kêu thảm, sau đó lại không còn động tĩnh gì nữa.
"Hứa Ứng cầm đá ném Tiên Chủ Thiên Lũy thành!"
"Hứa Ứng bị Tiên Chủ Thiên Lũy thành đánh!"
"Tiên Chủ Thiên Lũy thành thua rồi!"...•. •
Trần Triều Sinh và Nhạn Không Thành lại đợi thêm một lúc thật lâu, lúc này mới có người tiến vào Long Uyên, qua thật lâu sau mới từ bên trong đi ra, kêu lên: "An toàn rồi!"
Lần lượt có người tiến vào bên trong, cũng nhao nhao báo cáo: "An toàn rồi."
Nhạn Không Thành nói: "Sư tổ, chúng ta đi vào thôi."
Trần Triều Sinh nói: "Không chờ thêm nữa à?"
Nhạn Không Thành lắc đầu, dẫn đầu một bước bay về phía Long Uyên, Trần Triều Sinh đành phải đuổi theo hắn. Hai người đi vào trong Long Uyên, đột nhiên Nhạn Không Thành hét thảm lên, thanh âm vô cùng thê lương.
Trần Triều Sinh giật nảy mình, đã thấy Nhạn Không Thành vẫn đang yên đang lành, lập tức hiểu ý, cũng la hét thảm thiết theo.
Đám người bên ngoài nghe thấy bên trong có tiếng kêu thảm thiết truyền đến thì không khỏi sợ hãi, trong lúc nhất thời không dám tiến vào Long Đình nữa.
Trần Triều Sinh khâm phục Nhạn Không Thành vạn phần, thầm nghĩ: "Rốt cuộc tiểu gia hỏa này đã trải qua chuyện gì mới có thể thành thục ổn trọng như vậy chứ? Nguyên Thú đúng là một thế giới kỳ diệu."
Tường vân chở cung điện bồng bềnh lượng lờ trên từng luồng Long Uyên kia, trong tiên cung trên mây, một đám nữ tử nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Nhạn Không Thành, trong lòng buồn bã: "Vị công tử này chết thảm quá đi.”
Chu Thiên Tử trong lòng khẽ động, nói với Liễu Như Ý: "Người vừa hét thảm chính là chưởng giáo Nga Mi Nhạn Không Thành, người này mặc dù tu vi cảnh giới không cao, còn chưa phải Tiên nhân, nhưng dù Tiên nhân nơi này chết hết thì hắn cũng sẽ không chết. Bên trong Long Uyên nhất định an toàn, chúng ta có thể đi vào."
Liễu Như Ý nhìn thấy khi nãy có từng nhóm từng nhóm Tiên nhân chết trong Long Uyên, cao thủ Tiên giới đến chỗ này thoáng cái đã chết gần phân nửa, không khỏi tim đập chân run.
"Sư huynh, lỡ như bên trong vẫn còn nguy hiểm nào đó..." Cô không khỏi chần chờ.
Chu Thiên Tử lạnh nhạt nói: "Ta vì nhất thống Nguyên Thú, đã điều tra nghiên cứu tất cả những người có tư cách uy hiếp được ta ở Nguyên Thú thế giới này, nghĩ ra đối sách nhằm vào bọn họ. Suy đoán của ta tuyệt đối không thể sai được."
Liễu Như Ý đành phải phát động tiên vân, chở tiên cung vào trong một luồng Long Uyên, chính là vết rách mà vừa rồi Nhạn Không Thành đã tiến vào.
Chu Thiên Tử đứng trước cung điện, dõi mắt nhìn quanh, chỉ thấy hai vách của Long Uyên này có quái vật huyết cốt hình rồng phủ phục, leo lên, tốc độ cực nhanh, xuất quỷ nhập thần, hẳn là do những Tiên nhân tiến vào bên trong Long Uyên lúc nãy biến thành sau khi chết.
Những con quái vật hình rồng này mọc ra đầu người, huyết cốt là do xương cột sống tạo thành, không có da và ngũ tạng lục phủ.