Ngoan Thất thấy vậy vội vàng gom mọi người lại một chỗ, thu nhỏ thân hình, bảo vệ mọi người vào trong.
Quả chuông treo lên, úp ngược xuống đỉnh đầu con rắn lớn, tạo lớp màn sáng.
Ngoan Thất phát động phù văn chữ Tù, quát lớn: “Trùng gia, ngươi không sợ ta phong ấn ngươi lại à?”
Bầy tiên trùng bay lượn quanh lớp vách bên ngoài của quả chuông, tiên trùng không ngừng va vào vách chuông, quả chuông cũng cực kỳ căng thẳng, phù văn chữ Tù trên vách chuông càng ngày càng rực rỡ.
Bầy tiên trùng thấy vậy cũng e ngại, bay vù vù đi.
“Thất gia còn có thể thu hồi Trùng gia không?” Quả chuông căng thẳng tới mức vách chuông rung lách cách, không ngừng phát ra tiếng chuông vang.
Ngoan Thất run rẩy, xương cốt toàn thân như tan ra thành từng mảnh, chỉ cảm thấy thân thể uể oải không có sức lực.
Hắn nhìn về phía bầy tiên trùng,chỉ thấy trong thời gian ngắn ngủi mà đám người Hoa gia đã bị gặm nhấm sấm sét, tiên thi cũng bị thôn tính, chỉ còn lại bọn họ và Nạp Lan Đô miễn cưỡng bảo vệ được mình.
Bọn họ là dựa vào phù văn chữ Tù, Nạp Lan Đô là dựa vào Tiên Đạo Dao Trì.
Do ăn quá nhiều cao thủ, bầy tiên trùng đã lớn mạnh gấp mười lần trăm lần, tạo thành từng áng mây tiên trùng, đánh xuống phía dưới.
“Thế này thì thu sao được...” Ngoan Thất lẩm bẩm.
Trên Bồng Lai tiên sơn, đám người Viên Thiên Cương Nhan Vũ sư tổ ra sức chống cự, liều mạng với đám tiên thi lao và Hỗn Nguyên cung.
Ngay lúc sơn cùng thủy tận thì đột nhiên tất cả tiên thi dồn dập lao ra ngoài.
Đám người kinh ngạc không thôi, đang định lao ra giết tiên thi, nhưng đám tiên thi kia hoàn toàn không để tâm tới công kích của bọn họ, sau khi lao ra ngoài Hỗn Nguyên cung là phi thân lên bầu trời.
Đám tiên thi đang tấn công thần thú Huyền Vũ giờ phút này cũng vứt lại Huyền Vũ, ai nấy phi thăng lên không trung.
Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, đột nhiên tiên thi như mất khống chế, dồn dập ngã từ không trung xuống.
“Mau nhìn xem! Đó là cái gì?”
Lâm Thiên Hoa Lâm các chủ được thất tiên Bồng Lai các bảo vệ, không bị thương, ngược lại giờ phút này trở thành người có tu vi thực lực tối cao, ánh mắt cũng tốt, giơ tay chỉ lên không trung hôt nói: “Có áng mây đen hạ xuống!’
Đám người đã cạn kiệt sức lực, cố gắng nhìn lên, chỉ thấy mây đen càng lúc càng gần, đột nhiên tản ra như bụi mù.
Tiếng gặm loạt xoạt vang lên, bị ảnh hưởng đầu tiên là mấy tòa tiên sơn lơ lửng trên bầu trời, đang thu nhỏ với tốc độ mắt thường thấy được.
“Không tốt!”
Thần bà biến sắc, vội vàng cao giọng quát: “Là trùng tai! Mau vào trong Hỗn Nguyên cung né tránh!”
Mọi người dồn dập chạy vào Hỗn Nguyên cung, trên bầu trời sau lưng từng áng mây đen hạ xuống, bao trùm từng tòa tiên sơn nho nhỏ trên không trung.
Thần bà cao giọng nói: “Huyền Vũ! Chạy mau! Nếu chạy không thoát nhớ nguyên thần xuất khiếu, bỏ qua thân thể! Chạy được nguyên thần vẫn tốt hơn bị ăn tới hồn phi phách tán!”
Thần thú Huyền Vũ chở Bồng Lai tiên cảnh chạy ầm ầm, lao ra ngoài tàn tích Tử Vi, trên không trung sau lưng là trùng vân liên miên bất tuyệt đang đánh xuống.
Thần thú Huyền Vũ quay đầu nhìn lại, vội vàng há miệng phun ra một ngụm thần hỏa, bầy tiên trùng đông thêm hai ba thành.
Thần thú Huyền Vũ giật nảy mình, càng ra sức phi nước đại.
Còn trên lưng nó, đã có không ít bầy tiên trùng, đang gặm nhấm tiên sơn khắp nơi, san phẳng từng đỉnh núi, thậm chí đám tiên thi cũng bị ăn tới mức chỉ còn xương trắng.
Thần bà lao vào Hỗn Nguyên cung, đã không còn vẻ bình tĩnh thong dong lúc trước, sắc mặt nghiêm nghị nhìn mọi người xung quanh quát lớn: “Tất cả mọi người nghe hiệu lệnh của ta! Nghe kỹ! Chỉ cần có một con côn trùng giết tới, các ngươi lập tức bỏ qua thân thể, nguyên thần bỏ trốn! Hiểu chưa? Thân thể chỉ là cái xác thối, cùng lắm chuyển thế đầu thai, làm người lại từ đầu!”
Đám người hoang mang rối loạn, bất an không thôi, tâm cảng hết sức căng thẳng, từng cặp mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa Hỗn Nguyên cung.
Lúc trước cho dù tiên thi đánh tới Hỗn Nguyên cung, Thần bà cũng không căng thẳng tới vậy, không ngờ chỉ một bầy côn trùng mà khiến Thần bà như gặp đại địch.
Đột nhiên bên ngoài vang lên một giọng nói quen thuộc: “Ngài chuông, chia ra trấn áp!”
“Coong!”
Tiếng chuông vang lên, mang theo đạo âm kỳ dị, Thần bà nghe tiếng chuông, thở phào một tiếng rồi lẩm bẩm: “Sắp rồi sắp rồi! Chỉ cần cố thêm một lúc nữa...”
Quả chuông và Ngoan Thất ai nấy thi triển phong ấn chữ Tù không thành thục, ra tay khắp bốn phía, trấn áp bầy tiên trùng.
Bọn họ thả tiên trùng ra, cũng biết hậu quả chắc chắn rất tệ hại, nhưng không ngờ tiên trùng lại kinh khủng như vậy, chỉ trong chớp mắt đã sinh sôi gấp mười gấp trăm lần!
Hơn nữa số lượng tiên trùng càng ngày càng nhiều, tốc độ gặm nhấm cũng càng lúc càng nhanh, tốc độ sinh sản cũng càng khủng khiếp, dần có dấu hiệu mất khống chế!