Tiểu Hỉ Tiên có tứ đại pháp bảo gia trì, hóa thành bốn cảnh giới lơ lửng phía sau, khiến tu vi của cô hùng hồn không gì sánh được, vượt xa Hứa Ứng.
Kiếm này lại nhân lúc tâm linh Hứa Ứng đờ đẫn, dùng kiếm pháp của chính Hứa Ứng, nhưng không thể một đòn đoạt mạng.
Chiêu kiếm này của cô vốn đã chắc thắng, nhưng lại không biết Hứa Ứng có bối rối nhưng trong người còn sáu phiên bản khác không hề dao động, vì vậy bọn họ chủ đạo thi triển Tru Tiên kiếm khí, tốc độ phản ứng cũng không chậm.
Lại thêm kiếp này Hứa Ứng lĩnh ngộ được tinh túy trong Tru Tiên kiếm, bù đắp được sơ sót lúc trước thấy được càng nhiều ảo diệu, vì vậy lấy yếu thắng mạnh, phá vỡ Kiếm Bình Bất Bình của Tiểu Hỉ Tiên.
Tru Tiên kiếm của Tiểu Hỉ Tiên nổ tung, tàn kiếm còn lại hoàn toàn giống Tru Tiên kiếm khí của Hứa Ứng.
Nhưng trong lòng Hứa Ứng không hề vui vẻ, ngược lại cảm thấy đôi chút đau thương.
Y đã không thể lĩnh ngộ được tình cảm và nhiệt huyết như kiếp đầu.
Hơn bốn vạn năm tra tấn, khiến y như mất đi thứ gì đó, trong lòng thoáng chút đau thương.
“Ong ong ong.’
Sau lưng động thiên đột nhiên hiện lên từng động thiên rực rỡ không gì sánh được, xoay tròn nở rộ, còn rực rỡ hơn cả thái dương, chiếu rọi bầu trời Tổ Đình!
Lục đại động thiên được mở bằng tổ pháp lục bí.
“Rốt cuộc cô ấy là ai? Vì sao lại học được cả lục bí tổ truyền của Hứa gia ta?” Hứa Ứng thầm nhủ trong lòng.
Tổ pháp lục bí của Tiểu Hỉ Tiên là được chân truyền, vượt xa chính pháp, gia trì tu vi thực lực của cô cũng mạnh mẽ không gì sánh được!
Cô vốn có cảnh giới Thiên Tiên, được bố cảnh giới của Hứa Ứng gia trì, lại thêm tổ pháp lục bí, chiến lực ngập trời, thậm chí trở thành cường giả đỉnh cấp vượt qua cả hai vị Tiên Vương Đinh Tư Mục Hách Khai Dương!
Sau lưng cô đột nhiên hiện ra một gốc thần thụ bảy màu, nhật nguyệt tinh hà lơ lửng dưới tán cây.
Chiêu này cũng là thần thông của Hứa Ứng!
Hứa Ứng nhanh chóng lui lại, phát động Cửu Thiên Đạo Vương ấn, như một chủ nhân đại đạo trên chín tầng trời giáng chưởng ấn xuống nghênh tiếp Thất Thải Thần Thụ!”
Sợi rễ của thần thụ như từng đại đạo, thân cây tráng kiện mang uy lực vô biên, va chạm với Cửu Thiên Đạo Vương ấn, Cửu Thiên Thập Địa Diệt Tuyệt tiên trận cũng vỡ nát!
Hứa Ứng tiếp tục lùi lại, định mời Thương Thiên Đế Quân hỗ trợ, nhưng liếc mắt nhìn lại thì Thương Thiên Đế Quân đã không cánh mà bay.
Thương Thiên Đế Quân không ở đây, y không thể tế ra Cửu Thiên Thập Địa Diệt Tuyệt tiên trận và Tử U minh đao, y không nghĩ ngợi gì lập tức phát động phật châu của Phật Tổ!
“Ong!”
Phật châu Phật Tổ bị y phát động tới cực hạn, từng viên phật châu như từng vị Đại Phật xoay tròn quanh bàn tay Hứa Ứng, nghênh tiếp Thất Thải Thần Thụ!
Thần thụ ầm ầm tan vỡ.
Tiểu Hỉ Tiên lập tức biến chiêu, thi triển một thần thông khác của Hứa Ứng, Đẩu Chuyển Càn Khôn, lập tức khiến càn khôn nghịch chuyển, khiến đạo tượng của Hứa Ứng bị chưởng này làm rối loạn.
Tuy thần thông này là Hứa Ứng sáng tạo ra, nhưng uy lực của thần thông hơn xa Hứa Ứng, nguyên nhân chủ yếu là tu vi của Tiểu Hỉ Tiên quá hùng hồn, khiến thần thông bộc phát uy lực kinh người.
Đẩu Chuyển Càn Khôn, đảo ngược hầu hết đạo pháp trong cơ thể Hứa Ứng.
Hứa Ứng lập tức lộn đầu dưới chân lên, cũng phát động Đẩu Chuyển Càn Khôn, nghịch chuyển cảm khái lại, nhưng tốc độ của bè tiên quá nhanh, ầm ầm đâm vào người y!
Tiểu Hỉ Tiên đứng trên mũi thuyền giơ cao tay phải, phất tay chém xuống. Một vực sâu táng đạo xé rách thời không Tổ Đình, thân thể Hứa Ứng nằm giữa vết nứt này, thân thể nguyên thần suýt bị bị xé rách!
Vực sâu táng đạo kia kéo y rơi xuống bóng tối vô ngần.
Hứa Ứng phát động phật châu Phật Tổ, một trăm lẻ tám vị đại phật xoay tròn xung quanh y, phật quang rực rỡ, bay ra ngoài vực sau.
Tiểu Hỉ Tiên giơ tay đập một chiêu Bất Chu Sơn ấn xuống, chỉ thấy một ngọn núi hùng vĩ từ trên bầu trời giáng xuống đầu Hứa Ứng!
Trong lúc nguy cấp, đầu óc Hứa Ứng đột nhiên hiện lên một cái tên quen thuộc, vội vàng hô to: “Hỉ Duyệt! Ta nhớ ra tên cô rồi, cô tên Hỉ Duyệt!”
Đòn này của Tiểu Hỉ Tiên vốn đã đắc thắng, nghe vậy tâm thần rối loạn, bất giác nhớ lại cảnh tượng mình hoang mang đứng gào khóc giữa ngọn lửa vài thi thể.
Một bóng người cao ráo thon thả vượt qua ánh lửa, đi tới trước mặt cô, ngồi xổm xuống. Đó là một thiếu niên không lớn hơn cô mấy tuổi.
“Tiểu muội muội, muội tên là gì?” Thiếu niên kia hỏi.
Cô không đáp lời.
Thiếu niên kia cười nói: “Muội khóc lóc thảm thương vậy, ta gọi muội là Hỉ Duyệt nhé?”
Hắn đứng dậy, nhìn về xa xăm: “Đi nào, đưa ta đến, ta báo thù cho muội.”