Hứa Tĩnh lấy một khối ngọc bội ra, nhét vào trong tay Tử Đồng Nguyên Quân, cười nói: "Đây là Doanh Châu ôn ngọc, trời sinh ẩn chứa Tiên đạo, có thể thay người ứng đối với tử kiếp. Bên trong Doanh Châu chỉ sinh ra ba khối, Ứng Nhi lấy được ba khối ôn ngọc này, hai khối tặng cho vợ chồng bọn ta, còn một khối dự định tặng cho ngươi. Đáng tiếc hắn da mặt mỏng, không dám đến đây, đành phải nhờ ta giao cho ngươi. Nguyên Quân, ngươi phải hiểu cho tâm ý của hắn."
Tử Đồng Nguyên Quân nhận lấy ngọc bội, trong lòng vô cùng vui mừng, nói: "Ta đi theo các ngươi."
Ba người dắt nhau hạ giới.
Lan Tố Anh gọi thêm cả đám người Thần Bà, Cô Xạ và Viên Thiên Cương, nói: "Đoạn nhân quả, loạn số trời, thoát khỏi hết thảy huyền cơ. Lần này chúng ta bỏ chạy, để cho cả Đại La Kim Tiên lẫn Chí Tôn Thánh Nhân cũng đừng hòng tìm được chúng ta!"
Tứ đại thần toán hợp sức ra tay, một đoàn sương mù đánh tới, bọn họ tiến vào bên trong sương mù, đợi cho sương mù tiêu tán, mọi người đã không còn thấy bóng dáng đâu nữa.
Viêm Thiên, Trường Sinh điện.
Trường Sinh Đế trở lại trong điện, thị nữ tiến lên thay quần áo cho hắn, đổi thành thường phục, dâng nước trà lên.
Trường Sinh Đế phất tay, ra hiệu cho các cô lui ra.
Trường Sinh Đế trầm ngâm một lát, đột nhiên đưa tay kéo một đoàn hắc khí ra từ trong mi tâm.
Hắc khí kia rơi xuống đất, hóa thành Thiên Ma Đế Quân.
Thiên Ma Đế Quân chào hắn, nói: "Ta phá hỏng chuyện tốt của ngươi, có phải ngươi muốn giết ta hay không?"
Trường Sinh Đế lắc đầu: "Ngươi là một bộ phận của ta, vì sao ta lại phải giết chết chính ta chứ?"
Thiên Ma Đế Quân kinh ngạc: "Ngươi thừa nhận ta là một bộ phận của ngươi, vì sao còn muốn chém ta ra từ trong cơ thể ngươi?"
Trường Sinh Đế cười nói: "Một, ngươi là đạo nghĩa, thiện lương, chính trực, trong nội tâm của ta, Tiên giới không thể dung được ngươi, bởi thế nên ngươi là ma, ta phải chém ngươi ra mới có thể bảo trì lý trí. Hai, ta có thể mượn ngươi để bố cục, khiến những kẻ muốn tìm hiểu đạo pháp thần thông của ta chịu thiệt thòi lớn. Ngươi ở lại trong cơ thể ta, ta không cách nào toàn tâm toàn ý bố cục được."
Thiên Ma Đế Quân nói: "Ngươi chém ta ra, là vì xuống tay với Hứa Ứng?"
Trường Sinh Đế cười nói: "Chiến trường giao phong, phải dùng Quỷ Đạo. Hứa Ứng từng chiến thắng Cửu U Đế, thực lực không thể coi thường. Tu vi của hắn yếu hơn ta một chút, nhưng cách biệt không bao nhiêu, cho nên ta nhất định phải để hắn không cách nào an tâm tu luyện được. Người đâu!"
Lập tức có đệ tử vội vàng chạy đến, khom người nói: "Sư phụ."
"La Hiên, ngươi tới Tu Di sơn, gặp Kệ Bồ Đề, mời hắn ra tay truy sát vợ chồng Hứa Tĩnh."
Trường Sinh Đế nói, "Hắn nợ ta một món nợ ân tình, nhân tình này không trả, hắn khó mà sống yên được. Sau khi gặp Kệ Bồ Đề, ngươi lại tới Vạn Tiên cốc tìm ba vị Thiên Quân là Yên Thủy Hàn, Phượng Lâu Xuân, Lê Vạn Chung, để bọn họ cũng đi truy sát vợ chồng Hứa Tĩnh. Năm đó bọn họ nhận ân tình của ta, hôm nay cũng nên trả lại rồi."
La Hiên đáp lời, lập tức rời khỏi Viêm Thiên, đi về phía Tu Di sơn.
Thiên Ma Đế Quân nói: "Hứa Ứng cực kỳ thông minh, chắc chắn trước đó sẽ để cha mẹ của hắn tránh đi. Ngươi phái người đuổi giết cha mẹ của hắn, chỉ sợ khó mà thành công."
Trường Sinh Đế cười nói: "Nhưng ta sẽ không vì hắn đã có phòng bị mà không làm. Hắn có đề phòng, ta vẫn sẽ phái người đi làm, như vậy, cho dù hắn có bế quan đi nữa thì cũng không thể an lòng, kiểu gì cũng sẽ lo cho an nguy của cha mẹ, chậm trễ việc tu hành."
Thiên Ma Đế Quân giật mình hiểu ra.
Trường Sinh Đế nói: "Ta đánh với Đông Vương một trận, vết thương không nặng, pháp môn sáp nhập động uyên của Thanh Huyền là ta đưa tới trước mặt Đông Vương. Pháp môn này ta cũng biết. Nhưng ta vẫn chưa có cơ hội luyện nó."
Ánh mắt của hắn lóe lên, rơi vào chín tòa động uyên cấp Thiên Quân kia.
"Không cần đến mười ngày, có lẽ chỉ cần năm sáu ngày, ta sẽ có thể thuần thục điều khiển chín đại động uyên, tập hợp đại đạo của chín động uyên lên người mình."
Trường Sinh Đế nói, "Ta sẽ không tuân theo ước định mười ngày, chờ tới khi luyện thành chín đại động uyên, ta sẽ bất ngờ ra tay tập kích Hứa Ứng, giết chết hắn để trừ hậu hoạn!"
Quyết đấu sinh tử, không cần nói tới đạo nghĩa gì cả!
Hứa Ứng rời khỏi Vị Ương cung, đi tới Côn Luân, nhưng không đi gặp đám người Tây Vương Mẫu, mà là đi tới Côn Luân Khư Ngọc Hư cung.
"Sư tổ."
Hứa Ứng tới gặp Ngọc Hư đạo nhân, bái lạy nói, "Ta muốn ở chỗ này tu hành mấy ngày. Thiên hạ to lớn, ta sợ mình không thể yên tâm tu luyện, nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có chỗ này của sư tổ là thích hợp nhất."
Ngọc Hư đạo nhân nói: "Ngươi cứ an tâm ở đây tu luyện, sẽ không có ai quấy rầy ngươi đâu."