Trình độ võ đạo của y đã đạt tới cảnh giới trong lòng vô chiêu mà chiêu pháp tự thành.
Lại qua một thời gian dài nữa, khí huyết xao động của y đột nhiên ngưng tụ cao độ, hình thành một Võ Đạo Nguyên Thần nguy nga cao lớn sau lưng y, vũ dũng vô song, cơ bắp cuồn cuộn!
Khí huyết quanh người Hứa Ứng rung chuyển, lại phá vỡ vài chỗ đạo thương.
Nhưng trên người y vẫn còn mười bốn chỗ đạo thương, khó mà mài mòn.
“Đạo hạnh của Đế Quân vẫn cao hơn ta. Chỉ khi nào ta phá được mười bốn đạo thương này mới xem như sánh ngang hắn.”
Hứa Ứng không để ý tới mười bốn chỗ đạo thương này nữa, giơ tay lấy Cửu Thiên Thập Địa Diệt Tuyệt tiên trận đồ của Đế Quân xuống, cuốn trận độ lại, cẩn thận từng chút một thi triển phong ấn mười sáu chữ của Đế Quân, phong ấn tiên trận đồ này lại.
Y lại lấy Tử U minh đao xuống, cũng làm như vậy, phong ấn thanh tàn đao này.
“Chỉ cần Đế Quân không cảm ứng được hai món bảo vật này, hắn cũng không thể khống chế chúng giết ta. Tới tìm Thiền Thiền để cô ấy giúp mình thủ tiêu tang vật.”
Hứa Ứng cất hai món trọng bảo vào khu vực Hi Di, đi về phía đông mặt trời vừa mọc, chỉ có điều lúc đi đường chân trái vẫn khập khiễng.
Kiếp này, y hai mươi chín tuổi.
Đây là lần đầu tiên giao chiến chính diện với người đánh cờ như Đế Quân.
Lúc ở khu ruộng Tưởng gia giết thần linh bỏ trốn, tới giờ đã qua mười lăm năm, cho dù đã khôi phục ký ức của rất nhiều kiếp trước, nhưng cứ khôi phục một kiếp là lại thêm ra một chút hồi ức.
Y biết những người đó đều là chính mình, nhưng luôn cảm thấy dường như kiếp trước hay kiếp này thì y vẫn là thiếu niên bắt rắn khi xưa.
“Khôi phục ký ức kiếp thứ nhất, ta lúc đó có còn là ta bây giờ? Là ta nhớ lại ký ức kiếp đầu, hay là kiếp thứ nhất của ta có thêm trải nghiệm của thiếu niên bắt rắn?”
Hứa Ứng đi lại trên mặt biển, không suy nghĩ mấy chuyện phiền lòng này nữa mà tự nhủ: “Kệ Bồ Đề cũng biết cách dạy dỗ, tu vi của Tế Giác Phật tử tiến bộ không ít. Phương pháp hắn gia trì lên người ta có thể kéo dài hơn mười ngày, khiến lục tự đại chú của Đế Quân không cách nào ảnh hưởng tới chúng ta.”
“Đúng vậy.”
Giọng nói của Hứa Ứng bỗng trở nên lúng túng, lắp bắp nói: “Tế Giác Phật tử rất lợi hại, nhưng Kệ Bồ Đề còn lợi hại hơn. Chúng ta nên mau mau chóng chóng đầu hàng, chúng ta chỉ là con khỉ trong lòng bàn tay hắn!”
“Kệ Bồ Đề là cái thá gì.”
Trong miệng Hứa Ứng lại vang lên giọng nói nóng nảy: “Nếu ta mở phong ấn kiếp đầu, ta đánh gục hắn lâu rồi.’
“Đừng quậy phá nữa, chắc chắn lão âm hiểm Kệ Bồ Đề vẫn âm thầm theo dõi chúng ta...”
Hứa Ứng chỉ cảm thấy tuy trong người có thương tích nhưng tinh thần tư duy đều mau chóng, như có rất nhiều bản thân đồng thời suy nghĩ, lại tưởng là phật pháp của Tế Giác cao thâm.
Y hoàn toàn không để ý thấy thần thông phật pháp mà Tế Giác lưu lại cho y đã bị phá hủy.
Đương nhiên Kệ Bồ Đề vẫn chú ý nhất cử nhất động của Hứa Ứng, trong lòng nghi hoặc: “Hình như thằng nhóc này có gì đó sai sai.”
Nhưng không bao lâu sau Hứa Ứng đã đi vào Đông Hải, tìm ra vị trí Thiên Hải, vượt qua đại dương đi khỏi.
Kệ Bồ Đề cũng không để trong lòng.
Thế giới Nguyên Chinh, tiên mộ của Thiên Bồng Đô Nguyên Soái Thương Nguyên Thượng Đế.
Thanh Bích Tiên Tử vẫn luôn ở gần đó, quan sát thiên địa đại đạo thời cổ đại khôi phục. Những ngày này cô tu luyện lục bí mà Hứa Ứng truyền thụ, lại nghiên cứu Thiên Đạo kỳ mà Hứa Ứng lưu lại, thời gian qua được thanh tĩnh, hết sức thoải mái.
Cô là người thích vắng lặng, có lẽ vì bị người khác làm tổn thương nên thích sống một mình, tuy chỉ lẻ loi sống qua ngày nhưng trong lòng lại rất bình thản.
Ngày hôm đó, cô đang tu hành, đột nhiên nghe một giọng nói hùng hậu vang lên: “Nha đầu, đa tạ ngươi đã trông nom nhiều ngày nay. Hôm nay ta đã thức tỉnh, cần phải đi xa, lưu lại một quyển Thái Thượng Động Uyên Thương Đế tâm kinh cho ngươi. Tương lai có duyên ắt sẽ gặp lại!”
Thanh Bích Tiên Tử kinh ngạc, tiên mộ Thiên Bồng Đô Nguyên Soái đột nhiên có chấn động kinh thiên, rắc một tiếng, như sạch sẽ giữa trời không. Thanh Bích vội vàng chạy tới, chỉ thấy tiên mộ rung chuyển, nửa bên sụp đổ, bức tượng Thiên Bồng Đô Nguyên Soái đã không cánh mà bay!
Thanh Bích Tiên Tử đi tới phía trước, chỉ thấy trên bệ đá của bức tượng cổ tiên kia có lưu lại một kinh văn cực kỳ cổ xưa, chính là Thái Thượng Động Uyên Thương Đế tâm kinh.
Thanh Bích Tiên Tử kinh ngạc, nghi hoặc nói: “Là cổ tiên phục sinh hay tượng đá phục sinh?”
Cô không hiểu gì cả.
Đại đạo cổ xưa trong thế giới Nguyên Chinh khôi phục, tượng đá biến mất, biến cố này khiến cô cảm thấy chỉ e nguyện vọng sống cô đơn qua ngày của mình cũng không được toại nguyện.