Ngọc Hư Đạo Chủ là cường giả Đại La Diệu Cảnh thời đại trước, tu vi đã đạt tới mức không thể tưởng tượng nổi. Ngọc Hư đạo nhân tuy là thiên địa nguyên thần của hắn, nhưng tầm mắt kiến thức vẫn còn, truyền thụ chút tri thức cho Hứa Ứng không thành vấn đề.
Sau khi học xong, Hứa Ứng nhìn về phía Thái Hư chi cảnh, thoáng chần chừ một chút, đột nhiên tung người nhảy từ trên Kỳ Lân nhai xuống, bay vào trong Thái Hư chi cảnh.
Thân hình hắn hóa thành một ánh cầu vồng, bay thẳng tới Doanh Châu.
Tiến vào Thái Hư chi cảnh thì dễ, đi ra mới khó. Lần trước y vào trong Thái Hư chi cảnh, bị nhốt ở Doanh Châu mấy năm mới tìm được con đường Thiên Hải.
“Nếu trong vòng nửa năm không thể luyện hóa Doanh Châu, chỉ e ta không thể làm người đáng tin cậy trong mắt Đông Vương điện hạ rồi.” Hứa Ứng thầm nghĩ.
Ngọc Hư đạo nhân đưa mắt nhìn y đi xa, lại ngẩng đầu nhìn lên Tiên giới càng ngày càng gần, lập tức đóng Côn Lôn cảnh, trở lại trong Ngọc Hư cung.
“Tiên giới sắp tới, chắc chắn tam giới triều tịch sẽ khiến tam giới sáp nhập, nối liền thành một thể. Khi đó không khéo bộ xương già ta đây cũng phải ra hoạt động một chút.’
Hắn ngồi ngay ngắn xuống, ánh mắt thăm thẳm như nến, hạ giọng nói: “Nhưng bản thể của ta đang ở đâu? Người có ở cái bóng khổng lồ phía sau Tiên giới không? Vì sao đến giờ ta không thể cảm ứng được chút khí tức nào của Đạo Chủ?”
Trong lòng hắn loáng thoáng bất an.
Cái bóng phía sau Tiên giới có phải Bỉ Ngạn hay không?
Nếu không phải thì nơi đó là đâu?
Thái Thanh Đạo Tổ, Thượng Thanh Đạo Tổ, Hư Hoàng Đại Đạo Quân, những tồn tại cổ xưa này đang đi đâu?
Ngay cả uyên bác như hắn cũng không có đáp án.
Hứa Ứng bay trong Thái Hư chi cảnh, lướt qua vạn dặm, tốc độ cực nhanh.
Thái Hư chi cảnh thực sự rộng lớn, mênh mông vô ngần, có không gian vô lượng. Y điều động đạo tràng Đại La Thiên, phi hành mấy chục ngày, càng lúc càng tới gần Doanh Châu.
Mấy ngày nay y thấy rất nhiều tiên nhân đi khắp nơi trong Thái Hư chi cảnh tầm bảo. Tiên giới đã xâm nhập Thái Hư, một số tiên nhân men theo vết rách tiến vào Thái Hư. Dù sao đối với Tiên giới Thái Hư cũng chỉ là một địa điểm thần bí, bên trong cất giấu rất nhiều của cải.
Mục tiêu của Hứa Ứng là Doanh Châu, thường chỉ nhìn đám tiên nhân này từ xa rồi lập tức bỏ đi. Đột nhiên có tiên nhân kêu lên: “Thuyền kìa! Mau nhìn chiếc thuyền kia!”
Hứa Ứng đang bay qua bên cạnh, đột nhiên một cái bóng lớn ập tới, y vội vàng ngẩng đầu nhìn lên. Chỉ thấy một con thuyền lầu cũ kỹ dài tới mấy trăm dặm bay ào ào qua đỉnh đầu y. Chiếc thuyền lầu kia như đại lục cỡ nhỏ, trên đó có cung điện, có thành thị cổ xưa, không khác nào tiên cảnh.
Còn có rất nhiều tiên nhân điều khiển thuyền, xe kéo, áng mây, hào quang cầu vồng, lá cây, đủ loại thần thông pháp bảo, đuổi theo chiếc thuyền lầu kia!
“Đó là thuyền lầu thời thái cổ! Nghe đồn là di tích thời cổ đại!”
Có Tiên Vương giơ năm ngón tay, chỉ trong khoảnh khắc đã đã biến bàn tay thành to mấy trăm dặm, chộp về phía chiếc thuyền lầu kia, miệng la hét: “Tránh hết ra! Bảo vật này là của ta!”
Đột nhiên năm ngón tay của Tiên Vương kia nổ tung, máu tươi chảy ròng ròng, kêu lên: “Cái thuyền này có pháp bảo hộ thể!”
"Lại là chiếc thuyền kia!"
Ánh mắt Hứa Ứng sáng lên, cũng vội vàng đuổi theo. Lần trước y, Tế Giác và Ninh Thanh tới đây, cũng gặp chiếc thuyền này, lướt sát qua Doanh Châu. Nhưng khi đó tu vi thực lực của bọn họ còn thấp, không đuổi kịp. Bây giờ Hứa Ứng điều động cửu đại pháp bảo, phát động đạo tràng, tu vi và đạo hạnh đều tăng tới cực hạn, đuổi theo như một luồng sáng.
Y gần như bộc phát toàn lực, chỉ không vận dụng Thái Nhất động uyên, chẳng bao lâu sau đã vừa vượt qua đám tiên nhân kia.
Chúng tiên chỉ thấy bóng người lóe lên, rồi một luồng ánh sáng cầu vồng bỏ xa bọn họ, không khỏi kinh ngạc không thôi.
Chiếc thuyền lầu kia như có sinh mệnh riêng, phát hiện ra bọn họ truy đuổi, không ngờ lại tăng tốc không ít, thậm chí chuyển hướng trong hư không, tránh truy kích từ Hứa Ứng.
Mắt thấy Hứa Ứng sắp đuổi kịp chiếc thuyền lầu kia, đột nhiên thấy trên thuyền có một luồng hào quang lóe lên, nhắm thẳng vào mi tâm Hứa Ứng. Hứa Ứng thầm giật mình, nghiêng người né tránh, chỉ thấy một thanh kiếm sắc màu đỏ rực lướt sát qua mặt y.
Y bay về phía trước, chỉ thấy từng luồng hào quang bay ra từ trong thuyền lầu, lại là từng thanh kiếm cực kỳ sắc bén, hóa thành từng ánh cầu vồng, tốc độ vô cùng nhanh chóng.
Hứa Ứng thử nghiệm, không cách nào đột phá kiếm trận, đành từ bỏ.
“Trên thuyền không có người nhưng có nhiều pháp bảo thủ hộ như vậy, Thái Hư chi cảnh không chỉ đơn giản là Bỉ Ngạn, còn có những nơi kỳ quái khác!”