Quả chuông bay vào trong, chỉ thấy nguyên thần của Hoa Thác Ảnh cũng bị cỏ mộ phần khống chế, thầm khen Thảo gia cao minh.
Nó cất tiếng chuông, trấn áp nguyên thần của Hoa Thác Ảnh trong đạo tràng Thiên đạo của mình, bấy giờ mới bảo tiên thảo màu tím buông Hoa Thác Ảnh ra.
Tiên thảo màu tím không rời khỏi thiếu nữ mặc đồ cung đình này, vẫn cắm rễ trên đỉnh đầu cô ả, giữa búi tóc của thiếu nữ có thêm mấy cái lá màu tím.
Cho dù Hoa Thác Ảnh đột phá trấn áp của quả chuông cũng bị nó trực tiếp khống chế, không phải lo chuyện Hoa Thác Ảnh bỏ trốn.
Ngoan Thất nói: “Cô nương, vừa rồi Thập Nhị Trọng Lâu bay đi là sao?”
Hoa Thác Ảnh không dám giấu giếm, đành nói: “Thập Nhị Trọng Lâu là bảo vật Tiên Vương mà cha ta luyện chế, ngày thường dùng bảo vật này hiến hóa hóa thân. Lúc trước bảo vật này rơi vào tay ta, ta có cách che giấu cảm ứng của ông ấy, cho nên ông ấy không thể thu hồi. Nhưng vừa rồi các ngươi chiếm bảo vật mà không che đậy cảm ứng của ông ấy, cho nên ông ấy đoạt lại Thập Nhị Trọng Lâu!”
Cô ả dừng lại một hồi rồi nói: “Cha ta cướp bảo vật này đi, chắc chắn sẽ biết Tiểu Thiên Tôn bị trọng thương, sẽ ra tay báo mối thù chịu nhục.”
Ngoan Thất dò hỏi: “Cha ngươi là ai?”
“Quỷ Khư, Ngũ Tuyệt Tiên Vương!”
Ngoan Thất gọi quả chuông tới cạnh, bàn bạc: “Chúng ta không ôm được hết công lao rồi, đáng lẽ là đoạt lại Thập Nhị Trọng Lâu, lại thêm động thiên na tổ và cô ả này, tổng cộng ba công lao lớn, bây giờ chỉ còn có hai. Hay là bắt cô ả này đem tới Hỗn Nguyên cung, cứ nhận công đã rồi tính.”
Quả chuông nói: “Thất gia nói đúng lắm. Đều nghe Thất gia.”
Hoa Thác Ảnh nháy mắt mấy cái, trong lòng buồn bực: “Sao lại bàn bạc với ta? Con rắn làm này làm việc thật kỳ quái!”
Trên đỉnh đầu cô ả, lá cây của tiên thảo màu tím gật gật, tỏ ý nghe lời Thất gia.
๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑
Hỗn Nguyên cung, Hứa Ứng cố nén đau thương, nói: “Nhai Thư, ngươi đừng nhìn.”
Chu Nhai Thư xoay người sang chỗ khác, nhắm mắt lại. Lúc này lại thấy một vầng trăng sáng dâng lên, dần dần đi tới không trung của Hỗn Nguyên cung.
Bên ngoài cung điện có một âm thanh vang lên: “Hứa đạo hữu, Luân Hồi Huyền Nữ của cõi âm cầu kiến, muốn kết một mối thiện duyên với ngươi.”
Ánh trăng chiếu đến, một nữ nhân bước giữa ánh trăng như mộng ảo, bóng dáng cô lộng lẫy không gì sánh được, đầu đội mũ thượng, như đế vương thống trị vô số âm hồn, bước vào tầm mắt Hứa Ứng.
Nữ nhân kia ánh mắt thăm thẳm, nhìn vào tay Hứa Ứng, chỉ thấy Hứa Ứng tụ khí làm kiếm, một tay cầm kiếm, một tay nắm da mặt Tiểu Thiên Tôn, đang định tách mặt Tiểu Thiên Tôn ra, luyện thành pháp bảo na sư.
Luân Hồi Huyền Nữ giật mình: “Hắn còn cứu được, Hứa đạo hữu, ngươi làm gì thế?”
Hứa Ứng nắm da mặt Tiểu Thiên Tôn, không biết làm sao.
Hứa Ứng vốn đang chìm vào nỗi đau thương khó tả, tuy vẫn phải cố nén nỗi đau, làm theo lời Tiểu Thiên Tôn, cắt gương mặt đệ tử của mình, chế tạo thành pháp bảo na sư.
Tổ đình cần Tiểu Thiên Tôn, chúng sinh trong tổ đình tuyệt đối không thể biết Tiểu Thiên Tôn đã chết. Kẻ làm sư phụ là y sẽ phải đeo mặt nạ chế từ gương mặt Tiểu Thiên Tôn, thay Tiểu Thiên Tôn sống trên thế gian, đem tới cho mọi người trong tổ đình hi vọng, cũng là hoàn thành sự nghiệp mà Tiểu Thiên Tôn chưa hoàn thành. Nhưng một câu nói của Luân Hồi Huyền Nữ lại khiến y cứng đờ tại chỗ, mọi chuẩn bị tâm lý lúc trước đều trở thành vô dụng.
“Ta đang xem xem có còn cứu được hắn không...” Hứa Ứng không nghĩ ngợi nhiều nữa, vội vàng nói: “Sinh cơ đã đoạn tuyệt, nguyên thần đã tan rã, đại đạo đã vỡ nát, có còn cứu được không?”
Luân Hồi Huyền Nữ nhìn kiếm khí trong tay y nói: “Nếu ngươi cắt da mặt hắn, luyện tinh khí thần toàn thân hắn vào da mặt, thế thì không cứu nổi.”
Hứa Ứng vừa mừng vừa sợ, vội vàng giải trừ kiếm khí, lùi lại hai bước, để Luân Hồi Huyền Nữ cứu giúp.
Đột nhiên y lại cảnh giác nói: “Còn chưa biết cô nương là?”
Vừa rồi Luân Hồi Huyền Nữ đã giới thiệu bản thân, có điều lúc đó y đang đắm chìm trong đau buồn, không nghe thấy gì cả.
Luân Hồi Huyền Nữ nói: “Mọi người cho rằng đời đời kiếp kiếp, sau cái chết hồn có chỗ trở về, thế là tạo thành Cõi âm. Lại cho rằng sau khi tổ tiên qua đời sẽ có ngày sống lại tại nhân gian, thế là có luân hồi. Ta sinh ra theo ước nguyện của mọi người, có người gọi ta là luân hồi, có người lại tôn ta là Huyền Nữ, còn có người gọi ta Nữ Đế.’
Trên bầu trời sau lưng cô, vầng trăng sáng càng ngày càng gần, khi tới nơi mới phát hiện là một vòng luân hồi rộng lớn không gì sánh được, như quầng sáng!
Trong đó lúc nào cũng có linh hồn mang ký ức chìm nổi trong luân hồi, không ngừng rơi sâu hơn vào luân hồi!