Đừng nói Vu Ưu Trần, ngay cả tam đại thái thượng trưởng lão ngồi trước Linh Lung đạo kinh lĩnh ngộ bao nhiêu năm nhưng vẫn không thể tìm hiểu thấu đáo, còn chẳng bằng Tử Y Thần Hầu đứng trước vách đá lĩnh ngộ trong thời gian ngắn ngủi.
Huống chi Tử Y Thần Hầu không chỉ tìm hiểu được nội dung trong Linh Lung đạo kinh, nội dung không có trong Linh Lung đạo kinh y cũng lĩnh ngộ được!
Thanh danh Tử Y Thần Hầu Sở Thiên Đô quá lớn, rất nhiều người cho rằng hắn chỉ có tiếng mà không có miếng, bao giờ bọn họ không thể không chịu phục.
Hứa Ứng khẽ cúi người, áy náy nói với mọi người: “Quấy rầy chư vị thanh tu rồi, là lỗi của ta. Chư vị, ta không phải là Tử Y Thần Hầu.’
Mọi người không tin.
Hứa Ứng lấy mặt nạ ra, đeo mặt nạ lên nói: “Bây giờ ta mới là Tử Y Thần Hầu.’
Ba vị thái thượng trưởng lão hiểu ý, một vị trưởng lão tóc trắng trong đó nhìn xung quanh một lượt nói: “Tử Y Thần Hầu người mặc áo tím, đầu đeo mặt nạ. Vị tiểu huynh đệ này không đeo mặt nạ cho nên không phải Tử Y Thần Hầu, hiểu chưa?”
Các đệ tử trưởng lão ngầm hiểu, dồn dập tán thành.
Trưởng lão tóc bạc đi tới bên cạnh Hứa Ứng cười nói: “Mấy hôm tới tốt nhất ngươi nên đeo mặt nạ. Tuy Linh Lung thiên tông ta sẽ giữ bí mật thân phận Tử Y Thần Hầu, nhưng dù sao cũng nhiều người biết, khó giữ bí mật. Càng nhiều người biết thì khả năng gương mặt thật của ngươi bị tiết lộ càng lớn.”
Hứa Ứng nhìn lại, chỉ thấy còn có không ít đệ tử Linh Lung thiên tông nghe tin dồn dập chạy lên tầng cao nhất của Linh Lung bảo tháp, gật đầu tán thành.
Trưởng lão tóc trắng cười nói: “Thần Hầu, ngươi có thể luyện lại thần thông vừa thi triển một lượt không?’
Hứa Ứng cười nói: “Sao lại không?”
Bản thân y vốn không phải người hẹp hòi, lập tức thi triển lại thần thông mà mình vừa lĩnh ngộ một lượt. Đối với y những thần thông này như hạ bút thành văn, hoàn toàn không có cảm giác trì trệ, càng không có gì khó lĩnh ngộ.
Nhưng đối với những người khác những chiêu thức thần thông này như mông lung khó hiểu, khiến người ta hoa cả mắt, lúc bắt đầu còn có thể hiểu được vài chiêu, đến đoạn sau thậm chí hoàn toàn không thể lĩnh ngộ!
Nhất là Tam Thập Tam Thiên Linh Lung Hoàng Kim Bảo Tháp, càng khiến bọn họ hoa mắt, trợn mắt há hốc mồm.
Hứa Ứng thi triển một lần, đợi sau khi Linh Lung Hoàng Kim Bảo Tháp bao phủ, tâm thần khẽ rung chuyển, chỉ cảm thấy thực thể Linh Lung Hoàng Kim tháp cũng rung chuyển chấn động rất nhỏ. Tuy rất nhỏ nhưng đúng là trong bảo tháp có một loại lực lượng kỳ diệu cộng hưởng với y!
“Chẳng lẽ tòa tiên khí này vẫn còn sống?” Y thầm nghĩ trong lòng.
Trưởng lão tóc trắng cười làm lành: “Thần Hầu, có thể giảng giải một lượt không?’
Hứa Ứng tạm gác chuyện bảo tháp cộng hưởng ra sau đầu, ngồi xuống tầng thứ ba ba của Linh Lung bảo tháp, từ từ giảng giải ảo diệu đạo văn mà mình lĩnh ngộ.
Y giảng từ nông tới sâu, giảng tới chỗ huyền diệu thì mọi người dồn dập gật đầu.
Trên núi, đệ tử Linh Lung thiên tông tụ tập càng ngày càng nhiều, cuối cùng khắp cả ngọn núi đầu đâu cũng có đệ tử chạy tới. Thậm chí có một số người ở nơi khác nghe nói Tử Y Thần Hầu Sở Thiên Đô tới thiên tông giảng đạo truyền pháp cũng vội vàng chạy tới.
Linh Lung đạo kinh được khắc vào vách đá, đại đa số đệ tử trong thiên tông đều lĩnh ngộ. Hứa Ứng giảng giải chỉ sâu hơn những người lĩnh ngộ một chút.
Nhưng thời gian qua dần, chiều sâu càng lúc càng lớn, dần dà rất nhiều người nghe không hiểu nổi, khó mà theo được lời giảng đạo của y. Có đôi khi bọn họ vừa lĩnh ngộ học vấn ẩn chứa trong một đạo văn, đột nhiên tỉnh lại thì phát hiện Hứa Ứng đã giảng qua ảo diệu của hơn mười đạo văn.
Ba ngày sau, đạo văn mà Hứa Ứng giảng giải không còn là nội dung trên Linh Lung đạo kinh nữa mà là nội dung suy luận thôi diễn từ Linh Lung đạo kinh!
Đạo pháp ảo diệu cỡ này là đạo văn thất lạc của Linh Lung Hoàng Kim Bảo Tháp, là phương hướng mà tam đại thái thượng trưởng lão theo đuổi cả đời!
Nhưng cho dù Hứa Ứng giảng giải chi tiết, số người có thể bám theo lời dạy của y càng ngày càng ít.
Tới đoạn sau ba vị thái thượng trưởng lão cũng không cách nào theo kịp lời diễn giải của Hứa Ứng, đành ra sức ghi nhớ, định ghi lại mọi thứ y giảng, đợi sau này từ từ chỉnh lý lĩnh ngộ.
Nhưng văn tự hình vẽ thì dễ nhớ, đạo đâu dễ nhớ như vậy?
Đạo không nhớ được sẽ biến dạng biến hình, thứ lĩnh ngộ được cũng chỉ tốt ở mã ngoài.
Lại thêm hai ngày, Hứa Ứng giảng giải xong một lượt về đạo văn mà mình lĩnh ngộ, nương theo đạo văn hiển hiện, Tam Thập Tam Thiên Linh Lung Hoàng Kim Bảo Tháp lại xuất hiện, đạo văn Tiên đạo bao phủ, thể hiện từng luồng thần thông mỹ lệ, khiến toàn bộ mọi người trên núi trầm trồ!