Sau khi tới Ma Vực y luôn cẩn thân từng chút một che giấu tung tích. Nếu Tiểu Thiên Tôn phát hiện mình là dị loại, thế thì không phải vấn đề có truyền lục bí cho mình không mà là vấn đề liệu mình có giữ được tính mạng hay không.
“Ta tới Ma Vực là để tìm hiểu Ma đạo, không phải để đưa mạng.” Y nghĩ thầm trong lòng.
Hứa Ứng đứng ngồi không yên, tới quan sát bảo tháp hoàng kim của Linh Lung thiên tông. Sở Thiên Đô cũng vội vàng đi theo, thử thăm dò: “Huynh đài, với bản lĩnh của ngươi chắc chắn không phải loại vô danh, sao phải giả mạo Tử Y Thần Hầu? Với thực lực của ngươi có thể tự dương danh lập vạn cơ mà?”
Hứa Ứng lắc đầu nói: “Ta nói với bọn họ ta không phải Tử Y Thần Hầu nhưng không ai chịu tin.’
Sở Thiên Đô kinh ngạc, hóa ra chân tướng chỉ đơn giản như vậy?
Hắn vẫn chưa từ bỏ ý định, lại hỏi: “Thế ngươi là người phương nào?’
Hứa Ứng quan sát cẩn thận Lung Linh Hoàng Kim bảo tháp, nhẹ nhàng chạm vào đạo văn trên bảo tháp, rất nhiều đạo văn bị vũ khí sắc bén chặt đứt, có thể thấy năm xưa từng có trận chiến đáng sợ như thế nào diễn ra.
“Ta tên Hứa Ứng.” Y thử cảm ứng đạo lý ẩn chứa trong đạo văn, nhưng đại đạo bên trong cũng bị cắt đứt.
Sở Thiên Đô ngơ ngác, y từng nghe Hồ Trác Quân gọi Hứa Ứng như vậy, chẳng lẽ Hứa Ứng là tên thật chứ không phải y thuận miệng bịa ra?
Hứa Ứng vừa đi vừa quan sát những đạo văn đứt đoạn này, dần dần lên tới tầng cao nhất của Lung Linh bảo tháp.
Sở Thiên Đô nói: “Linh Lung thiên tông được sáng tạo dựa trên tòa bảo tháp này, theo truyền thuyết, tông chủ Linh Lung thiên tông ở trên đỉnh Linh Lung bảo tháp, phát hiện đạo kinh mà tiền nhân lưu lại, dùng đạo kinh ngộ đạo, từ đó khai sáng ra Linh Lung thiên tông.’
“Đạo kinh?” Hứa Ứng nghi hoặc nói.
Sở Thiên Đô nói: “Là đạo kinh khắc trên vách đá dựng đứng, chắc là một vị cao nhân tiền bối lưu lại. Vị này chép lại đạo văn trên Linh Lung bảo tháp, phân loại, bổ sung những đạo văn thiếu thốn, khắc vào vách đá đợi người hữu duyên. Còn tông chủ của Linh Lung thiên tông chính là người hữu duyên này. Có điều cuối cùng công pháp của Linh Lung thiên tông vẫn không trọn vẹn, rất khó tu luyện tới cảnh giới cực hạn.’
Hắn khá tự đắc nói: “Đệ tử xuất sắc nhất thiên tông Vu Ưu trần từng khiêu chiến ta. Ta và hắn đấu mấy chục hiệp, nhìn ra sơ hở trong công pháp của hắn, thế là dễ dàng đánh bại hắn. Phía trước chính là << Linh Lung đạo kinh >>!”
Hứa Ứng đi tới phía trước, quả nhiên thấy trên vách đá tầng thứ ba mươi ba có khắc rất nhiều đạo văn. Rất nhiều đệ tử và trưởng lão Linh Lung thiên tông đang suy tính những đạo văn này, thử phân tích huyền bí của đạo văn.
Còn có một số ông lão mái tóc trắng xóa, đọc sách tới mức bạc đầu, không biết đã tìm hiểu ở đây bao lâu rồi.
Hứa Ứng nhìn về phía đạo kinh trên vách đá dựng đứng, lộ vẻ kinh ngạc.
Văn tự trên vách đá cực kỳ quen thuộc.
Y suýt nữa la lên thất thanh: “Đạo văn trên vách đá là do ta viết!”
Đạo văn trên vách đá lọt vào tầm mắt y, y lập tức nhớ ra đoạn sau là gì, vô số đạo văn phức tạp ùn ùn kéo tới, cứ như vẫn luôn giấu trong đầu óc y, mãi tới lúc này mới phát hiện ra!
Sở Thiên Đô nhìn về xa xăm, cười nói: “Nơi này là cơ mật của Linh Lung thiên tông, chúng ta không nên ở lại lâu... Sở huynh?”
Hắn quay đầu nhìn lại, đã thấy Hứa Ứng đứng yên tại chỗ, mắt mở trừng trừng nhìn Linh Lung đạo kinh trên vách đá, không hề nhúc nhích.
Sở Thiên Đô nhíu mày thầm nghĩ: “Tuy Linh Lung đạo kinh khắc trên vách đá nhưng người của Linh Lung thiên tông coi đạo kinh như trân bảo, để ngươi nhìn một chút còn đỡ, cứ nhìn trừng trừng như vậy chắc chắn sẽ chuốc lấy cao thủ của Linh Lung thiên tông!”
Hắn đang định đi tới, đột nhiên thấy một vị trưởng lão Linh Lung thiên tông đứng dậy sắc mặt giận dữ nói.
“Thiếu niên áo tím, đây là trọng địa của Linh Lung thiên tông ta, mời ngươi rời khỏi!”
Trưởng lão áo xanh kia giơ tay chuẩn bị nắm lấy Hứa Ứng, định ném y ra ngoài. Nhưng ngay lúc này nguyên khí trong cơ thể Hứa Ứng vận chuyển, bất giác thi triển chiêu thức trên vách đá, nghênh tiếp bàn tay hắn.
Trưởng lão áo xanh vừa sợ vừa giận: “Linh Lung Tứ Thiên thủ của thiên tông ta? Thằng nhãi được lắm, cho ngươi mở mang kiến thức thế nào mới là thiên thủ chính tông~!”
Hắn cũng thi triển Tứ Thiên thủ, hai người dùng Linh Lung Tứ Thiên Thủ giao đấu với nhau, vừa đối mặt đã phân thắng bại. Chỉ thấy năm ngón tay của trưởng lão áo xanh bị cầm cố, thân thể bị giam hãm, nguyên thần bị cấm chế, toàn thân vặn vẹo thành một khối!
“Làm càn!”
Các trưởng lão khác thấy vậy dồn dập tấn công tới.
Ánh mắt Hứa Ứng vẫn đờ đẫn, ngây ngốc nhìn vách đá, tay lại không hề chậm lại nghênh tiếp những trưởng lão Linh Lung thiên tông đang nhào tới.